Sign up

thơ- bạo chúa

Nguyễn Văn Thịnh

Đối thoại giữa nhà thơ và bạo chúa

Một buổi tối giá lạnh im lìm như địa phủ

Trong ngục tối của một kinh thành tráng lệ

Bạo chúa sai lính hầu dẫn tới gặp nhà thơ

Đã bị y bắt giam trước đó

Bạo chúa nhìn nhà thơ gầy gò đầy thương tích

Vì những trận đòn tra tấn thị oai

Y cất giọng uy quyền và ngạo nghễ hỏi nhà thơ:

-Ngươi biết vì sao ta bắt giam ngươi không?

Nhà thơ bình thản trả lời:

-Ta biết ngươi bắt ta vì những vần thơ ta viết

Không phải để ca tụng vương triều ngươi đang nắm giữ

Mà để nói lên khát vọng của nhân dân

Đang lầm than đói khổ ở ngoài kia

Đang kêu gào đòi quyền sống

Đòi tự do và lẽ công bằng

Bạo chúa gầm lên, giận dữ:

-Ngươi dám nói thần dân ta đói khổ lầm than ư

Ngươi không thấy khắp nơi ca tụng ta hiền đức

Cuộc sống muôn nhà tất thảy bình an

Sao ngươi dám viết những lời bịa đặt

Xúi bẩy nhân dân nổi dậy chống ta?

Nhà thơ nhếch mép cười:

-Ngươi sống suốt ngày trong cung vàng điện ngọc, ngựa xe

Làm sao ngươi thấy nhân dân ăn đói mặc rách

Người hành khất đầy đường

Bao thiếu nữ bán thân cầu miếng ăn nơi cửa giàu sang

Lũ quan tham đang đục khoét kho tàng, quốc khố

Chúng béo tốt như những con heo

còn nhân dân gầy đen như thân củi cháy

Những lời ca tụng ngươi

Chỉ là lời dối trá

Của bọn cận thần xu nịnh ngươi tung ra lừa mị ngươi thôi

Cuộc sống xa hoa, sang trọng

Chỉ có trong những kinh thành, vương phủ

Không vượt qua bực cửa của hoàng thành

Để đến đươc với nhân dân

Bạo chúa gào lên, hung hãn:

-Ta cho họ tự do cấy cày, buôn bán

Tự do đi lại nói năng, suy nghĩ

Sao ngươi dám viết những vần thơ xuyên tạc

Nói ta cầm tù tư tưởng nhân dân

Cầm tù chân lý

Xúi giục nhân dân đòi tiếng nói lương tri

Đòi công bằng, quyền lợi?

Nhà thơ nhìn thẳng bạo chúa trả lời:

-Sự tự do không thể nào ban phát

Cũng như lẽ công lý và sự thật

Không một cá nhân nào đủ uy quyền ban phát

Cho dù đó là một vị vua anh minh cao cả

Trớ trêu thay ngươi là tên báo chúa

Lại cả gan dám ban phát tự do!

Ngươi lừa dối dân dân bằng những trò chân lý giả danh

Hòng mong nhân dân thần phục ngươi vĩnh viễn

Nhưng "vải màn sao che mắt thánh"

Nhân dân đâu phải mù lòa

Nghe lời ngươi dụ dỗ mãi u mê?

Dù không có ta nói ra sự thật

Họ cũng tự mình nhìn rõ bộ mặt ngươi

Sự dối trá và độc ác không thể nào trường tồn, vĩnh cửu

Quyền lực của ngươi rồi sẽ lung lay, sụp đổ

Nhân dân sẽ đứng lên chống lại ngươi, chống lại ách bạo tàn

Bạo chúa gầm lên, cuồng nộ:

-Ta sẽ ra lệnh ném ngươi vào vạc dầu sôi

Rồi cho treo ngươi trên cọc nhọn trước kinh thành

Để cho dân chúng run sợ kinh hoàng

Không kẻ nào dám nổi tâm làm loạn

Ta sẽ cho đốt hết những vần thơ ma quỷ của ngươi

Ai đọc thơ ngươi trước đám đông

Ta sẽ bắt giam vào ngục tối ở kinh thành

Cho bọn dân đen suốt đời ngu muội

Không  còn ai xúi giục chúng đòi quyền lợi nữa

Ta sẽ trị vì chúng đến bách niên

Con cháu ta sẽ trị vì chúng muôn đời

Bạo chúa cất tiếng cười hả hê

Mắt sang lên cái nhìn hớn hở

Nhà thơ cười bình thản trả lời:

-Ngươi nhầm!

Không có ta nhân dân vẫn kiên cường tranh đấu

Vì lẽ sống của mình

Ta chết đi

Sẽ có người thay thế

Ta chết đi như tư tưởng ta sẽ còn sống mãi

Hồi sinh ở thế hệ sau

Những vẫn thơ của ta sẽ sống trong lòng nhân dân

Làm sao ngươi thiêu hủy hết?

Những vần thơ của ta là ước vọng của nhân dân

Làm sao ngươi ngăn cấm?

Ước vọng tự do, hạnh phúc và công lý

Không bao giờ khuất phục trước sức mạnh của kẻ bạo tàn!

Ngươi sẽ bại vong trước s ức mạnh nhân dân và công lý

Ta chết đi, nào có tiếc sợ gì!

Bạo chúa thét kêu lính hầu trói chặt

Đem nhà thơ ném vào vạc dầu

Trước cái chết cận kề phút chốc

Nhà thơ vẫn mỉm cười thanh thản bước đi

*

Sáng hôm sau trước kinh thành tráng lệ

Một nghệ nhân mù lòa rách rưới

Ôm cây đàn cầm ngồi cạnh gốc cây

Hát lại những vần thơ của nhà thơ

Và cuộc đối thoại của nhà thơ với tên bạo chúa

Trước lúc bị hành hình

Lũ trẻ vây quanh ông ngồi nghe mắt rưng lệ

Nghệ nhân già khóe mắt mờ lệ

Nhưng một nụ cười đang nở giữ bờ môi

Sài Gòn, 11-1-2010

Comments (0) Posted to Chung 01/11,2010 Chỉnh sửa    Bản inBản in

thơ- vũ nữ Chăm



Nguyễn Văn Thịnh

Viết trước tượng vũ nữ Chăm

Trên những ngôi tháp Chăm loang lổ thời gian

Những vũ nữ Chăm khoe những đường cong mềm mại

Trong điệu múa quay cuồng hoan lạc

Ngàn năm rồi sắc đẹp chẳng hề phai!

Apsara điệu vũ dân Chàm

Nàng mê mải múa trước ánh nhìn vua chúa

Nhan sắc ngả nghiêng cả cung điện, đền đài

Tiếng trống Baranưng người nghệ nhân vỗ

Thang âm rung lên khát vọng ái tình

Vũ nữ Chăm ơi

Ta không là vua chúa

Chỉ là một gã cuồng nhân

Trước những đường cong cám dỗ

Ước một lần sống ở nước Chàm xưa

Nhìn nàng múa trong điện ngà cung ngọc

Trong tiệc rượu lung linh muôn sắc

Điệu vũ quay cuồng dồn dập mê hoan

Sắc đẹp vũ nữ Chăm đảo loạn nước Chàm

Vương triều không còn nữa

Chỉ những tháp Chàm bí ấn

in bóng trước thời gian

Và những tượng vũ nữ Chăm

mang sắc đẹp khuynh thành

Ngàn năm rồi bao người còn khát khao!

Sài Gòn, 11-1-2010

Comments (1) Posted to Chung 01/11,2010 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Bình loạn

AI BẢO VỆ NHÀ BÁO?
Mấy ngày gần đây, báo chí đưa tin một phóng viên báo Người lao động, hai phóng viên của báo Tiền phong bị hành hung khi đang tác nghiệp. Hôm nay, trên báo Tuổi trẻ, nhà báo Hữu Thọ- nguyên Tổng biên tập báo Nhân Dân...- trả lời phỏng vấn. Ông nói rằng bảo vệ nhà báo là bảo vệ quyền được thông tin. Tôi hiểu còn nhiều thứ khác nữa, nếu như nhà báo được bảo vệ.
Nhưng, ai và tổ chức nào sẽ bảo vệ nhà báo?
Cho đến nay, mới chỉ có Hội nhà báo là cơ quan duy nhất có trách nhiệm bảo trợ những quyền lợi của nhà báo. Nhưng thực tế, Hội chỉ là nơi quy tụ, nơi sinh hoạt chuyên môn, tâm tình... của nhà báo mà thôi. Khi đụng chuyện (nhà báo bị đánh, bị kiện, bị đuổi việc...) thì Hội gần như chỉ lên tiếng đề nghị, hoặc yêu cầu gì đó có tính chất bảo vệ nhà báo. Có lẽ Hội không có quyền, chức năng bảo vệ nhà báo chăng? Nếu vậy, theo tôi, trong điều lệ hoạt động, vai trò của Hội nhà báo, cần có một quy định về chức năng bảo vệ nhà báo trong những tình huống mà nhà báo cần được bảo vệ. Hoặc không, chúng ta cần đề nghị thành lập một Hội bảo vệ cho quyền lợi của nhà báo.
Câu hỏi ai bảo vệ nhà báo, hơn hai năm trước tôi đã từng nêu ra tại lớp Đào tạo phóng viên ngắn hạn do báo Pháp luật TP.HCM và báo Sài Gòn tiếp thị, tổ chức. Hôm đó, học bài về thể loại phỏng vấn với nhà báo Huy Đức, ví dụ đưa ra là hai nhà báo bị bắt trong vụ PU 18. Nhà báo Huy Đức hỏi cả lớp: Các anh chị sẽ là những phóng viên, nhà báo tương lai, các anh chị nghĩ gì về vụ đó? Nhiều câu trả lời được nêu ra. Ở đây, tôi không tiện nói. Riêng tôi, tôi nói với nhà báo Huy Đức: Em chỉ quan tâm đến chuyện ai sẽ bảo vệ các nhà báo?...
Nhà báo Huy Đức không từ từ lý giải từng câu hỏi. Anh chỉ nói chung chung. Đại  ý bài học rút ra là cần tác nghiệp thận trọng hơn, có chứng cứ để đối chất với cơ quan điều tra... Riêng câu hỏi của tôi, anh nói, đại ý: "Không chỉ nhà báo mới cần bảo vệ mà cả gia đình ông Thứ trưởng Bộ Giao thông... cũng cần bảo vệ. Trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng... (Nhưng liệu có phải trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng?-NVT ). Các nhà báo đưa sai thì phải chịu trách nhiệm."
Tôi không phản đối việc nhà báo nói sai thì phải chịu trách nhiệm. Vấn đề là họ sai tới đâu, và có thực là họ sai như vậy không? Và câu hỏi ai bảo vệ nhà báo vẫn chưa được (nhà báo Huy Đức) trả lời. Sau đó, tôi có viết trên Vnweblogs một bài ngắn Hỏi nhà báo Huy Đức. Câu chuyện cũng như tôi nói vừa rồi. Trong đó, tôi nói câu hỏi ai bảo vệ nhà báo thì không chỉ anh Huy Đức không trả lời được mà nhiều người sẽ không trả lời được.

Cũng tại buổi học đó, có ý kiến cho rằng các nhà báo phải tự bảo vệ mình khi đi tác nghiệp. Nhưng, dù có thận trọng khi đi tác nghiệp, khi viết... thì những nhà báo cũng khó lường hết được những hiểm nguy, tai nạn đang rình rập mình. Một vụ đánh hội đồng. một tai nạn... có thể "vô tình" ập đến với nhà báo bất kỳ lúc nào. Làm sao tránh? Dù có giỏi võ nghệ cỡ Tứ đẳng huyền đai Karatedo (như anh Cù Mai Công) thì cũng bó tay khi bị "thập diện mai phục". Đó là nói về võ lực, còn những thế lực khác thì sao?

Chức năng nghề nghiệp của nhà báo, ngoài vai trò thông tin, đưa tin còn mang tính đấu tranh cho quyền lợi cho người khác, cho xã hội... Trớ trêu  thay, họ lại không được ai bảo vệ tính mạng và quyền lợi. Ví von một cách hình ảnh nhà báo như chàng hiệp sĩ Đông-ki-sốt một mình một ngựa lên đường đấu tranh cho lẽ công bằng, bênh vực kẻ hèn yếu. Nhưng đối thủ của Đông-ki-sốt có thể là cối xay gió, là tên chủ quán tham tàn...còn đối thủ của nhà báo muôn hình vạn trạng mà vũ khí của họ chỉ là cây viết và tờ giấy. (!)
Nghề báo là nghề nguy hiểm, nhiều người biết điều đó.Và họ càng chịu nguy hiểm hơn, nếu không được ai, tổ chức nào... bảo vệ. Có lẽ, cần có những điều luật cụ thể hơn để xử phạt nặng những kẻ hành hung nhà báo?
NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (0) Posted to Chung 01/11,2010 Chỉnh sửa    Bản inBản in

THÔNG BÁO: TẬU THÊM "NHÀ"

Do điều kiện phát sinh, hiện tôi đã tậu thêm nàh mới ở 360Plus. Mới bằng hữu ghé thăm theo link dưới đây:

http://vn.myblog.yahoo.com/nguyenvan-thinh


Đa tạ!

 

Comments (0) Posted to Chung 12/04,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

thơ- Vũ Hoàng Chương

Mời Say
Vũ Hoàng Chương

Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương
Đầu xanh lận đận cùng xót thương
Càng nhớ thương ...
Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt
Gối xưa kề tình nay sao héo ?
Hồn ngả lâu rồi nhưng chân còn dẻo
Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương...
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp Nghê thường lẳng lơ

Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ
Âm ba gờn gợn nhỏ
Anh sáng phai phai dần ...
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai , tiến đôi chân
Siết đôi tay , ngã đôi thân
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ
Hãy say thêm , còn đó rượu chờ ta !

Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa
Tay mềm mại bước còn chưa chánh choáng
Chưa cuối xứ mê ly chưa cùng trời phóng đãng ,
Hãy thèm say hồn khát vẫn thèm men ...

Say đi em , Say đi em !
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bực ngả nghiêng cho điên rồ xác thịt !
Rượu rượu nữa ! và quên , quên hết !

Ta quá say rồi !
Sắc ngã màu trôi
Gian phòng không đứng vững
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi
Chân rã rời quay cuồng chi được nữa !
Gối mỏi gần rơi
Trong men cháy giác quan vừa bén lửa
Say không còn biết chi đời !

Nhưng em ơi !
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ em ơi !


Quên
Vũ Hoàng Chương

Đã hẹn với em rồi không tưởng tiếc
Quãng đời xưa không than khóc gì đâu !
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc
Sát gần đây gần nữa cặp môi nâu

Đêm nay lạnh tìm em trên gát tối
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa
Có lẽ đâu tâm linh còn trọn lối
Để đi về cay đắng những thú xưa

Trên nẻo ấy tơi bời anh đã biết
Những tình phai duyên úa mộng tan tành ,
Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đáy huyệt
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh

Không em ạ,không còn can đảm nữa,
Không nguồn yêu,suối lệ cũng khô rồi,
Em hãy đốt dùm anh trong mắt lửa
Chút ưu tư còn sót ở đôi môi

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,
Sát gần đây,gần nữa cặp môi điên,
Rồi anh sẽ dìu em trên cánh khói,
Đưa hồn say về tận cuối trời quên



Bài ca sông Dịch
Vũ Hoàng Chương

Đời lắng nghe đây trầm tư hồn bể dâu
Bàng bạc trường giang lạnh khói
Đìu hiu điệp khúc ly sầu
Đã mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi người kiếm khách Đông Châu
Ôi sông ngát dư linh ! trải bao đời có biết
Hào khí ai xưa giờ vang bóng nơi đâu
Phải chăng ngươi ! phải chăng kìa dấu vết
Tình anh rờ rỡ ngàn sau
Nước trôi đây nước trôi bờ cõi Việt
Âm u gợn tiếng ghê màu
Ai tráng sĩ bao năm mài gươm dưới nguyệt
Còn tưởng nghe hồn thép múa sông sâu
Kinh Kha hề Kinh Kha
Vinh cho người hề ! ba nghìn tân khách
Tiễn người đi tiếng trúc nhịp lời ca
Biên thùy trống giục
Nẻo Tần sương sa
Gió thê lương quằn quại khói chiêu hà
Buồn xưa giờ chưa tan
Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn
Bạch vân ! Bạch vân ! kìa ngang rừng phất phới
Ôi màu tang khăn gói lũ người Yên
Nhịp vó câu nẻo Hàm Dương tung bụi
Ta nghe , ta nghe ! này cuồng phong dấy lên
Tám phương trời khói lửa
Một mũi dao sang Tần
Ai trách Kinh Kha rằng việc người đã lỡ
Ai khóc Kinh Kha rằng thềm cao táng thân
Ai tiếc đường gươm tuyệt diệu
Mà thương cho cánh tay thần
Ta chỉ thấy
Tơi bời tướng sĩ thây ngã hai bên
Một triều rối loạn ngai vàng xô nghiêng
Áo rách thân rung hề ghê hồn bạo chúa
Hùng khí nuốt sao Ngâu hề nộ khí xung thiên
Một cánh tay đưa mà danh lừng vạn cổ
Hiệp sĩ Kinh Kha hề người thác đã nên
Ta há quan tâm gì việc thành hay bại
Thế gian ơi kìa bãi bể nương dâu
Cung điện Hàm dương ba tháng đỏ
Thành xây cõi dựng là đâu
Nào ai khởi nghiệp đế
Nào ai diệt chư hầu
Ca trùng lửa đóm cùng hoàn phản không hư
Dù lăng ngà hay cỏ khâu
Riêng tồn tại với thời gian việc làm chính nghĩa
Tranh sáng với trăng sao tấm lòng trượng phu
Một nét dao bay ngàn thuở đẹp
Dù sai hay trúng cũng là dư
Kìa uy dũng kẻ sang Tần không trở lại
Đã trùm lấn Yêu Ly hề át Chuyên Chư
Ôi Kinh Kha
Hào khí người còn sang sảng
Đâu đây lòa chói giấc mơ
Nước sông Dịch còn trôi hay đã cạn ?
Gương anh hùng vằng vặc sáng thiên thu

Comments (1) Posted to Chung 12/02,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

PHÓNG SỰ- ĐIỀU TRA:


vòng đá Hygiea

SỰ  THẬT VỀ  "GIƯỜNG CHỮA BỆNH" Ở ĐỒNG NAI

      Chiếc giường "kỳ diệu"  trên  tên là Vigen, một sản phẩm của Hàn Quốc, do công ty TNHH Thương mại Vigen Bùi Phúc (gọi tắt là công ty Bùi Phúc), cung cấp. Chiếc giường này được quảng cáo là chứa 19 khoáng chất có tính năng chữa được nhiều bệnh. Nhiều người dân, đa số là người già đã đến trụ sở công ty này ở phường Tân Mai, thành phố Biên Hoà, Đồng Nai để nằm chữa bệnh. 

      Máy  Vigen, còn gọi là ghế massage Vigen, được công ty Bùi Phúc đặt ở trụ sở công ty cho khách nằm miễn phí. Mỗi máy có giá bán khoảng 47 triệu đồng.



tờ rơi về máy Vigen

      MÁY VIGEN "CHỮA BỆNH"

      Trong vai một người ở TP.HCM muốn tìm hiểu để mua giường cho người nhà nằm, chúng tôi ghé trụ sở công ty Vingen Bùi Phúc. Một nhân viên nữ hỏi tôi tìm hiểu làm gì. Tôi trình bày lý do muốn tìm hiểu trước để đưa người nhà xuống nằm. Nghe xong, cô dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ có đặt một máy mẫu. Trên vách phòng dán những hình vẽ cơ thể người chằng chịt các huyệt đạo, được chú thích bằng chữ Hàn và một ít chữ Việt Nam. Cô nhân viên bảo tôi nằm xuống giường. Bó hai chân tôi bằng một dây đai xong, đặt một miếng dụng cụ lên bụng tôi xong, cô bật công tắc máy. Chiếc giường hoạt động. Tôi có cảm giác dưới lưng như có con lăn chạy qua chạy lại, từ gót chân lên tới gần vai. Cổ của tôi có hai thanh dụng cụ co bóp vào. Cô nhân viên giải thích là những chuyển động của máy sẽ xoa bóp lên dây thần kinh để thông các kinh lạc trong cơ thể. Từ đó các kinh lạc sẽ thông dẫn lên đầu, tác dụng lên hệ thần kinh và làm mình sảng khoái. Theo cô nhân viên, máy Vigen được làm từ đá Hygiea có chứa 19 khoáng chất có tính năng chữa bệnh, giải độc. Cô giảng: "Chất đầu tiên là bạc, là một chất chống độc. Ông bà mình xưa dùng bạc để thử thức ăn, làm vòng đeo cho trẻ con chống trúng gió... Chất thứ hai là Gemanium cũng có tác dụng chữa bệnh...". Khi tôi hỏi Gemanium là chất gì, cô không trả lời được. Hỏi thêm những chất khác là chất gì, cô không nói vì "để giữ bí quyết cho công ty". Tôi hỏi như Ba tôi bị bệnh gai cột sống, máy có thể chữa được không? Cô giải thích một tràng dài về bệnh gai cột sống là gì, nguyên nhân gây ra bệnh... Rồi cô quả quyết: "Nếu nằm máy này một thời gian, máy sẽ giúp điều chỉnh cột sống khiến cái gai trở về đúng chỗ, dần dần bệnh sẽ hết...".

      Theo quảng cáo trong tờ bướm thì máy Vigen là "sự  kết hợp sáng tạo giữa khoa học hiện đại và y học cổ truyền...".  Tuy nhiên, để vận hành máy Vigen, tư vấn cho khách hàng thì nhân viên của công ty chỉ cần trình độ 12/12 và giỏi giao tiếp, giỏi ca hát càng tốt, theo tờ Thông báo Tuyển dụng nhân viên của công ty này. (!?). Chúng tôi hỏi thăm một số người tới đây chữa bệnh, họ cho biết sau thời gian nằm giường Vigen, họ cảm thấy khoẻ hơn, ăn ngủ tốt.

      Ngoài  máy Vigen, công ty còn cung cấp vòng đá Hygiea cũng được quảng cáo là có thể chữa bệnh. Vòng đá Hygiea màu trắng ngà, không rõ là đá thiên nhiên hay làm bằng chất gì. Vòng đá gồm một vòng cổ có một viên đá hình trái tim và một vòng tay. Bà N, một người từng đến công ty nằm giường Vigen, nhà gần kế trụ sở công ty này, cho biết: "Bộ vòng đá này trong công ty không bán mà chỉ tặng cho những ai tới nằm lâu hoặc đoạt giải trong một cuộc thi do công ty tổ chức. Nếu có bán thì do nhân viên lén lút bán ra. Một bộ vòng đá có giá khoảng 3 triệu đồng, trong đó vòng lớn 2,5 triệu, vòng nhỏ 500 ngàn đồng".

      Bà  N. cho biết thêm, trước đây bà bị bệnh suy nhược thần kinh, hay đau đầu. Một thời gian đeo vòng đá vào bà không còn đau đầu nữa. Trước đây bà  cũng đi nằm giường Vigen một thời gian. Sau thì bỏ  vì không có thời gian. Chồng bà cũng đi nằm giường này. Một thời gian ông cũng nghỉ. "Tôi đi nằm thời gian đầu thấy người nhức mỏi, sau thì quen, thấy khoẻ hơn. Ăn được, ngủ tốt, người sảng khoái. Sau khi tôi nghỉ không đi nữa, thấy người uể oải, mệt mỏi trở lại. Ăn ngủ không được. Khoảng một tháng sau mới trở lại bình thường".




ông Từ Thanh Chương

THIẾU CĂN CỨ XÁC NHẬN KHẢ NĂNG CHỮA BỆNH

      Chúng tôi đã làm việc với Thạc sĩ, bác sĩ Từ Thanh Chương- Giám đốc Sở Y tế tỉnh Đồng Nai. Ông Chương cho biết: Ghế massage Vigen không nằm trong danh mục thiết bị y tế do Bộ Y tế quy định nên không do Sở Y tế quản lý. Ghế này không có trong dannh mục thiết bị y tế để dùng cho việc khám, chữa bệnh. Ở Đồng Nai có một số cơ sở như vậy. Chúng tôi có can thiệp và tạm thu giữ (máy này- PV), nhưng do có văn bản của Bộ Y tế chỉ đạo nên chúng tôi trả lại. Qua kiểm tra cơ bản, chúng tôi thấy các cơ sở này được Sở Công thương cấp giấy phép hoạt động, nhưng chưa được sự đồng ý của Sở Y tế. Nội dung quảng cáo của máy là không có cơ sở và không được cho phép. Tuy nhiên, do thiết bị này không thuộc danh mục của Sở Y tế nên trách nhiệm thuộc về Sở Công thương.

      Chúng tôi hỏi ông đánh giá thế nào về máy Vigen. Ông nói: Chúng tôi không xác nhận được chức năng của máy này. Hiện chưa có một nghiên cứu nào về máy này. Phải có nghiên cứu chuyên sâu của các nhà khoa học thì mới xác nhận được. máy này ở nước ngoài vào (do tập đoàn Vigen Medical tại Hàn Quốc, cung cấp) nên chưa có cơ sở (để xác định tính năng chữa bệnh của máy Vigen- PV). Khi được hỏi sở có kiến nghị gì không, ông Chương nói có làm văn bản đề nghị nhưng chưa thấy (cấp trên) trả lời. Bác sĩ Chương nói giờ ông bận nên từ chối trả lời thêm và bảo chúng tôi gặp bác sĩ Nguyễn Xuân Hùng- Trưởng phòng nghiệp vụ Y, để tìm hiểu thêm. Ông Hùng cho biết: "Nếu gọi đây là giường chữa bệnh là không đúng, là sai chức năng. Nếu trong quảng cáo ghi chức năng chữa bệnh là sai. Chúng tôi có kiểm tra thì họ đưa ra đủ giấy tờ..".

      Khi chúng tôi đưa tờ rơi của công ty Vigen Bùi Phúc cho ông Hùng xem, ông nói giờ mới thấy tờ rơi này, trước đó không có. Chúng tôi hỏi nội dung quảng cáo của tờ rơi có sai chức năng hay không. Ông Hùng nói chúng tôi đợi để ông tìm Thanh tra y tế cùng làm việc luôn. Chúng tôi đưa tờ rơi cho ông Vũ Đức Huynh- Chánh Thanh tra của sở này. Đọc xong, ông cho biết: " Nội dung tờ rơi không nói gì về khả năng chữa bệnh của máy Vigen nên không sai. Còn nếu người ta tuyên truyền miệng thì không có cơ sở để xử lý. Nội dung quảng cáo nói chung chung không có cơ sở để xử lý".

      Chúng tôi nêu thắc mắc về cụm từ "một nguyên lý  độc đáo khác biệt... trị liệu toàn thân"  trong tờ rơi có phải quảng cáo khả năng chữa bệnh hay không? Ông Huynh nói nội dung câu đó không đủ cơ sở nói máy có tính năng chữa bệnh.

NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (1) Posted to Chung 11/18,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

SẮP CÔNG DIỄN VỞ KỊCH “QUÀ TẶNG GIÁNG SINH”

 




@Chú: Cảnh của vở kịch- ảnh do công ty lê Quý Dương cung cấp

Vở nhạc kịch "Quà tặng Giáng sinh" của văn hào Charles Dickens sẽ được diễn tại 5 thành phố của Việt Nam, gồm: Nhà hát Lớn TP Hà Nội, Trung tâm văn hóa TP Huế, nhà hát Trưng Vương TP Đà Nẵng, Trung tâm văn hóa TP Quy Nhơn và Nhà hát kịch TP.HCM từ ngày 21/11- 06/12/2009. Chương trình này là sự hợp tác giữa công ty TNHH Lê Quý Dương cùng nhà hát TNT ( Anh). Đạo diễn Paul Stebbings và các diễn viên nhà hát TNT sẽ đảm nhận việc diễn vở kịch này. "Quà tặng Giáng sinh" đã lưu diễn nhiều nước trên thế giới sẽ được trình diễn trực tiếp bằng tiếng Anh, có phụ đề tiếng Việt. Đây là lần thứ hai, công ty Lê Quý Dương hợp tác cùng nhà hát TNT để giới thiệu những vở kịch kinh điển của thế giới, trước đó, họ đã diễn vở Romeo và Juliette ở Việt Nam.

Comments (0) Posted to Chung 11/03,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Nhà Quê

*Đồng Đức Bốn

I-

Nhà quê có cái giếng đình
Trúc xinh cứ đứng một mình lẳng lơ
Nhà quê có mấy trai tơ
Quần bò mũ cối giả vờ sang chơi

II -

Nhà quê chân lấm tay bùn
Mẹ đi cấy lúa rét run thân già
Chợ làng mở dưới gốc đa
Nhà quê đem mấy con gà bán chơi

III -

Bây giờ không thấy Thị Mầu
Nhưng con mắt ấy còn lâu mới già
Mỗi lần cây cải nở hoa
Thì tôi lại nhớ người ta chưa về
Mỗi lần cỏ dại trên đê
Chim ngói đi thả bùa mê khắp đồng
Bây giờ em đi lấy chồng
Tôi giờ về lại bến không tìm mình

IV -

Bao nhiêu là thứ bùa mê
Cũng không bằng được nhà quê của mình
Câu thơ nấp ở sân đình
Nhuộm trăng trăng sáng , nhuộm tình tình đau
Nhuộm buồn những hạt mưa mau
Thành sao nở trắng vườn cau trước nhà
Nhuộm hương của các loài hoa
Thành mơn mởn tóc đuôi gà cho em.

Comments (0) Posted to Chung 10/24,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Ký sự ảnh: Đón tiếp tàu Quân sự Úc thăm VN

TÀU QUÂN SỰ ÚC THĂM TP.HCM
Tin này mình đi viết lâu rồi, không đăng. Đưa lên Blog vậy. Tàu này xịn lắm, có thể chiến đấu cùng lúc trên không, dưới nước.

DSCF2516.JPG, 1 MB

Nhìn hoành tráng ghê há

DSCF2521.JPG, 1.1 MB

Đón tiếp thuyền trưởng trọng thị, có người đẹp cầm hoa nữa nè.

240444-DSCF2530.JPG, 1.1 MB

Nhìn hoa hay nhìn gì vậy, ngài thuyền trưởng?

DSCF2534.JPG, 1 MB

Ngài thuyền trưởng, ngài nghĩ gì về các nhà báo VN? May quá, không có mình trỏng... Hú hồn!

Comments (1) Posted to Chung 10/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Ký sự vụn vặt:

 

PHÍA SAU MỘT VỤ ÁN


Buổi sáng đó, tòa soạn gọi tôi lên gặp một bạn đọc của báo. Đó là một phụ nữ khoảng 40 tuổi. Nhìn bề ngoài chị lam lũ và tất bật, điệu bộ của một người chịu nhiều khổ cực. Chị trình bày chuyện của con gái mình. Cô bé bị một thành niên hàng xóm ép quan hệ khi cô bé mới 15 tuổi.

Chị  kể: "Gia đình tôi nghèo quá, tôi phải đi làm mướn kiếm sống và nuôi cháu. Trước đây, tôi có sống với một người đàn ông, chỉ làm lễ cưới nhỏ chứ không đăng ký kết hôn. Khi tôi sinh cháu được ít lấu, cha cháu bỏ đi và không bào giờ quay trở lại. Tôi phải lấy họ tôi cho con gái. Nhà nghèo, cháu không được đi học. Tôi đi làm mướn khắp nơi. Ai kêu gì làm nấy. Lúc nhỏ, tôi mang cháu theo khi đi làm. Tới nơi làm, một vài người biết chữ dạy cháu học đọc, học viết. Nhờ đó cháu biết chữ. Khi cháu lớn, thương mẹ, cháu xin lên TP.HCM học nghề uốn tóc. Vào năm 2008, tôi bị bệnh nên điện cháu về chăm sóc. Thời gian sau thì cháu quen với người thanh niên kia. Tôi đâu biết gì đâu, mãi sau này xảy ra chuyện (kia) tôi mới biết cháu quen thằng đó. Ai ngờ, đó lại là tai họa cho nhà tôi" .


Chị khóc và nói con gái kể lại sự việc. Ngại ngần, đắn đo mãi, cô bé kể: "Cuối năm 2008, trên đường đi làm về nhà, cháu đang đạp xe thì anh ta chạy xe theo làm quen. Khoảng vài tháng sau, anh rủ cháu đi uống cà phê. Cháu nói chỉ uống cà phê ở gần nhà thì đi, anh đồng ý. Sau đó anh chở cháu vào quán cà phê chòi. Cháu phản đối, nhưng anh ta năn nỉ rồi đe dọa, cầm tay lôi cháu vào...".  Sau đó thì chuyện xảy ra... Và còn nhiều lần khác nữa. Anh ta hứa sẽ cưới cô bé, khi cô đủ tuổi. Nhưng rồi, chuyện đã không có kết cục như vậy.


Chị kiện anh kia ra tòa. Tòa án đã xử người thanh niên 24 tháng tù giam, phạt bồi thường 13 tiệu đồng. Chị không đồng ý, kháng án, đòi tăng hình phạt và mức bồi thường cao hơn. Tòa phúc thẩm đang xem xet, thụ lý. Lần này chị lên báo để nhờ báo can thiệp. Nhìn cô bé, xinh xắn và ngây thơ, tôi chạnh lòng cho tương lai của cô. Không biết rồi đây, cuộc đời cô sẽ ra sao? Sự thất học, hạnh phúc gia đình không trọn vẹn... hay điều gì đã khiến cuộc đời cô sớm rơi vào cảnh oan nghiệt đó? Cho dù, tòa có phán xử gì, thì những đau khổ và những hệ lụy của sự kiện kia cũng khó phai nhòa trong cuộc đời sau này của cô.

NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (1) Posted to Chung 10/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Khoảnh khắc của cái đẹp

SẮC MÀU CỦA THIÊN NHIÊN

Thiên nhiên thật kỳ ảo và huyền bí, mang trong mình bao vẻ đẹp bất ngờ. Không cần phải thuyết minh, tự chúng đã chứng minh vẻ đẹp của mình. Chỉ một cánh hoa, một giọt sương... cũng làm ta xao xuyến. Và đây, xin giới thiệu một vài hương sắc.


240427-DSCF2505.JPG, 975 KB

"Hoa Mướp vàng, hoa mướp của ta ơi"

DSCF2475.JPG, 1014 KB

Hoa Chuối đỏ thắm như môi người yêu dấu

DSCF2500.JPG, 1 MB
Hoa Mua có ai bán mà mua?



Comments (3) Posted to Chung 10/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Điện ảnh Việt Nam thua trên sân nhà

 
 

ĐƠN ĐIỆU THỂ LOẠI PHIM-

ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM TỰ THUA TRÊN SÂN NHÀ

      Bên cạnh việc thiếu những tác phẩm điện ảnh hay, chuyện đơn điệu thể loại phim cũng là nguyên nhân khiến điện ảnh nước ta không cạnh tranh nổi với điện ảnh nước ngoài ngay tại sân nhà.


      Lâu  nay, điện ảnh chúng ta cũng chỉ có những loại phim về chiến tranh, tâm lý xã hội là chính. Những loại phim khác như: phim hành động, phim khoa học giả tưởng, phim kinh dị, phim hài... luôn ít được chú trọng khai thác, hoặc không khai thác. Phim truyền hình của ta cũng không khá hơn về thể loại. Những chuyện đấu tranh tiêu cực ở nông thôn hay thành thị, chuyện tình yêu... được các nhà làm phim Việt Nam khai thác mãi không chán, đến mức khán giả bị bội thực, ngán ngẩm khi xem. Những thể loại phim hút khách như phim hài, phim hành động, phim võ thuật, phim trinh thám... từ lâu đã được giới làm phim các nước khai thác làm phim và thu lợi cao. Tuy nhiên, giới làm phim của ta chưa khai thác tới những "vùng đất hoang" này. Trong khi điện ảnh thế giới đã tiến xa về công nghệ làm phim, khai thác nhiều thể loại phim, thì chúng ta vẫn loay hoay với những đề tài cũ. Ngay cả với những bộ phim tâm lý tình cảm, phim chuyện tình yêu cũng vậy, phim của ta cũng rơi vào những mô- típ cũ mòn. Cũng khai thác dòng phim này, giới làm phim Hàn Quốc đã làm ra những bộ phim rất hấp dẫn. Công bằng mà nói, phim Hàn Quốc cũng có nhiều lỗi về nghề và cũng có những bộ phim bị lặp lại về mô-típ câu chuyện. Nhưng nhờ biết tìm ra những chi tiết, hình ảnh lạ, đẹp... mà phim tình yêu kiểu Hàn hút khách và trở thành mốt cho giới trẻ. Không chỉ thành công với phim tình yêu, tâm lý, giới làm phim Hàn Quốc còn thành công với những phim hành động (và dĩ nhiên không thể thiếu yếu tố tình yêu) như: Vợ tôi là găng-tơ, Sự lựa chọn của trái tim...


Các nền công nghiệp điện ảnh mạnh như: Hong Kong, Trung Quốc, Mỹ... đều đã năng động và mạnh dạn làm nhiều loại phim khác nhau để đáp ứng nhu cầu khán giả, xuất ngoại và thu lãi cho nền điện ảnh nước họ. Cứ mở truyền hình của ta lên sẽ thấy: phim Hàn, phim Trung Quốc... lấn át phim nội với nhiều dạng phim hấp dẫn. Phim chiếu ở các rạp thì lại càng đa thể loại, đa sắc màu, từ phim kiếm hiệp, hành động, võ thuật, tâm lý, kinh dị... nên càng thu hút khán giả Việt Nam hơn nữa. Trong khi chúng ta mãi chung thủy với những bộ phim tâm lý xã hội, hoặc phim chiến tranh. Không phải là những đề tài đó không hay, nhưng vấn đề là công chúng cần được thưởng thức nhiều món ăn ngon, lạ và hấp dẫn hơn nữa. Thưc tế, thỉnh thoảng chúng ta cũng có một số phim được làm theo phong cách phim hành động, hình sự như loạt phim về Cảnh sát hình sự, Dolar trắng, Dòng máu anh hùng... nhưng vẫn như "muối bỏ biển" so với nhu cầu khán giả, nhu cầu thị trường. Những bộ phim hành động- võ thuật "bom tấn" như: Đại náo Sinjuku, The Dark Night, Diệp Vấn... đang đổ xô vào Việt Nam và "đè bẹp" các phim nội. Còn chúng ta vẫn kiên trì làm những phim tình yêu mờ nhạt kiểu như: Chiến dịch trái tim bên phải, Ván cờ tình yêu, 1735km... và lỗ nặng vì không có khán giả. Cũng không thể nhìn vào doanh thu của một số bộ phim tư nhân ăn khách (được cho là cao hơn phim một số phim ngoại chiếu cùng đợt) mà lạc quan cho rằng phim ta thắng lớn. Vì nhìn tổng thể thì phim Việt Nam đang thất thu, thua đậm so với phim ngoại nhập.

      

Việc điện ảnh chúng ta ít thể loại phim do nguyên nhân chính là chúng ta chưa có một nền công nghiệp điện ảnh thực sự mà chỉ mới dừng ở dạng bán chuyên nghiệp. Nói cách khách, nền điện ảnh của chúng ta còn lạc hậu quá nên rất khó tìm ra người viết, người làm những thể loại phim trên. Rồi còn công nghệ để dàn dựng chúng nữa. Nhưng, điều quan trọng mà bài viết này muốn nói tới là vấn đề tư duy về những thể loại phim trên dường như chưa được giới làm phim để ý. Nói cách khác, giới làm phim của ta chưa nhìn ra "lổ hổng"(đơn điệu về thể loại phim) đó. Đáng buồn hơn, thay vì tư duy để viết, làm ra những bộ phin hay về nhiểu thể loại khác nhau thì một số người chỉ chạy theo, ăn theo sự thành công của người khác (mà kiểu Việt hóa phim Hàn là một ví dụ). Cũng có trường hợp thì ăn theo thành công của chính mình, kiểu như làm phim phần một có lãi thì làm tiếp phần hai. Nhưng do hết "vốn nghề" nên phần hai chỉ là sự "gắng gượng", "nhái" lại phần một. Không có sự đa dạng về thể loại phim, điện ảnh Việt nam đang tự thua trên chính sân nhà. Điện ảnh Việt Nam cần đổi mới tư duy hơn nữa để phát triển. Trong đó có việc đổi mới tư duy về nhiều thể loại phim.

      NGUYỄN VĂN THỊNH 
 

  
 
 

Comments (0) Posted to Chung 10/13,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Một đạo diễn Mỹ gốc Việt thắng giải kịch bản ở LHP Quốc tế


Quan Lelan va diễn viên Hàn Quốc Kim So Yeon

@chú: Đạo diễn Quan Lelan vừa gửi tôi email thông báo anh thắng giải kịch bản tại Liên hoan phim Quốc tế Monndance, để chúc mừng anh, tôi xin phép đưa tin này lên Blog. N.V.T

DẠODIỄN, BIÊN KỊCH QUAN LELAN THẮNG LHP QUỐC TẾ MOONDANCE
Hai năm trước, đạo diễn, biên kịch Quan Lelan trở thành người gốc Việt đầu tiên và duy nhất thắng giải nhất biên kịch Hollywood với kịch bản Lời nguyền của Quý Phi (tựa gốc: Curse of the Precious Consort). 

Gần đây, kịch bản mới Ái Cơ Công Chúa (tựa gốc: The Princess Concubine) của Quan Lelan tiếp tục đạt những bước tiến gây ngạc nhiên: vượt qua 4300 nhà biên kịch khác để vào Chung kết Giải kịch bản điện ảnh uy tín PAGE International Screenwriting Awards của Hollywood (với Ái Cơ Công Chúa), rồi lại tiếp tục vào Chung kết của Liên hoan phim Quốc tế Moondance.  


Hôm qua, LHP Quốc tế Moondance đã bế mạc. Quan Lelan đã thắng Giải Kịch bản Phim Truyện của LHP Quốc tế Moondance với Ái Cơ Công Chúa. Ngoài ra Quan Lelan còn được trao giải Moondance Atlantis Award, giải tôn vinh người nước ngoài thắng Moondance. 

Liên hoan phim quốc tế Moondance tổ chức tại Mỹ là một trong những liên hoan phim độc lập hàng đầu trên thế giới và được xem là "Cannes của Mỹ" (so sánh với Liên hoan phim Cannes tại Pháp). Liên hoan phim Moondance ấn định mục đích là tôn vinh "những bộ phim và kịch bản điện ảnh tuyệt đối xuất sắc nhất thế giới" ("the absolute best in the world of films and screenplays"). Vì vậy không phải biên kịch nào cũng có thể gửi kịch bản tranh giải. LHP sàng lọc khắt khe và chỉ nhận những kịch bản xuất sắc nhất vào cạnh tranh tại giải. Để tham gia thi đua tại Moondance, mỗi kịch bản phải không chỉ điêu luyện về nghệ thuật biên kịch điện ảnh, lôi cuốn người xem mà còn phải mang ý nghĩa sâu sắc, "vượt lên trên các ranh giới xã hội và văn hóa để rung động tất cả các khán giả cộng đồng chung thế giới".  

Ái Cơ Công Chúa đã nhập cuộc tranh giải và lần lượt vượt qua các vòng Sơ loại, Bán kết, Chung kết và cuối cũng đã đoạt giải.  


Thông báo Quan Lelan đã đoạt giải Kịch Bản Phim Truyện, Ban tổ chức LHP cho biết: "Thắng LHP Moondance là điều rất khó làm được, vì Moondance chọn lọc rất kỹ và chỉ nhận vào những kịch bản tuyệt đối xuất sắc nhất để cạnh tranh. Vì vậy thành quả là nhà biên kịch đã thắng giải Kịch Bản Phim Truyện của LHP Moondance mang sức mạnh uy tín rất lớn đối với Hollywood. Các nhà sản xuất Hollywood luôn săn đuổi những nhà biên kịch thắng Moondance".    
 



Bà Elizabeth English, Giám đốc LHP Quốc tế Moondance, đã nhận xét về kịch bản Ái Cơ Công Chúa: "Ái Cơ Công Chúa là một kịch bản thật kỳ diệu. Tôi thật sự ngưỡng mộ kịch bản này. Đây là kịch bản hay nhất mà tôi đã từng đọc! ("This is the best script I've ever read!") Là giám đốc LHP, tôi rất gắt gao trong việc đánh giá kịch bản và thông thường tôi rất ít khi khen trừ khi kịch bản đó thật sự kỳ diệu. Vì vậy, khi tôi nói "Ái Cơ Công Chúa" là kịch bản hay nhất mà tôi đã từng đọc, điều đó có ý nghĩa rất nhiều!"  

Hiện tại Ái Cơ Công Chúa vẫn còn đang thi đua trong vòng Chung kết của giải kịch bản uy tín PAGE International Screenwriting Awards.  

Giải Kịch bản Quốc tế PAGE International Screenwriting Awards là một Giải Kịch bản hàng đầu Hollywood. Chi tiết quan trọng cho thấy sự chuyên nghiệp của giải này là toàn bộ ban giám khảo đều là những nhà sản xuất và chuyên gia điện ảnh đang làm phim tại Hollywood, và mỗi vòng được chấm bởi một Ban giám khảo hoàn toàn khác nhau. Số lượng kịch bản gửi đến dự thi phản ảnh uy tín và danh tiếng của giải này: năm nay số lượng kịch bản lên đến con số kỷ lục là 4.394 kịch bản dự thi. Giải thưởng tiền mặt tổng cộng là $50,000.00 USD, ngoài ra người thắng giải còn được hưởng nhiều dịch vụ tư vấn và ủng hộ sự nghiệp. Nhưng phần thưởng quan trọng nhất và là lý do mấy ngàn nhà biên kịch dự thi, là sự chú ý trông chờ của Hollywood, vì đây là một trong những nguồn sàng lọc và cung cấp tài năng uy tín cho Hollywood. Tại giải năm ngoái 2008, kịch bản giải Vàng "Control Alt Delete" và giải Bạc "Fireworks" đều đã được mua. 


Kịch bản Ái Cơ Công Chúa của Quan Lelan nói về một cô gái muốn thay đổi mệnh trời. Khi vận mệnh đất nước sắp tận và vương quốc của mình đứng trước thảm họa diệt vong, nàng không cam chịu số phận mà dùng mưu lược và sắc đẹp mê hoặc để mong lật ngược vận mệnh cuộc đại chiến đẫm máu.  

Tại Giải PAGE Awards, Ái Cơ Công Chúa của Quan Lelan đã thuyết phục 4 Ban giám khảo khác nhau, lần lượt vượt 4294 kịch bản khác qua các vòng sơ loại, vòng 2, Tứ Kết, Bán kết, và hiện đang thi đua trong vòng Chung kết. Ngoài ra, Ái Cơ Công Chúa còn là một trong 10 kịch bản hay nhất trong hạng mục Phim Lịch sử.  

Đây là những thành quả nổi bật cho tài năng Việt ngay tại Hollywood, và là những bước tiến mạnh mẽ cho sự hội nhập của điện ảnh Việt Nam với điện ảnh quốc tế: không chỉ hội nhập, mà đứng trên giải nhất! Trước đây, chưa bao giờ một kịch bản đề tài Việt, sử Việt, của người Việt, được tôn vinh với những giải Hollywood và quốc tế như vậy. Người làm được điều này chính là Quan Lelan, người gốc Việt đầu tiên đã thắng giải biên kịch Hollywood trước đây (năm 2007 với Lời Nguyền của Quý Phi).  


Các kịch bản của Quan Lelan bắt đầu nổi bật từ năm 2001 khi kịch bản Hill 66 của anh vào Tứ kết của Giải kịch bản Nicholl Fellowships của Hàn Lâm Viện Nghệ thuật và Khoa học Điện ảnh Mỹ, mà bà Susannah Grant (từng đoạt giải Oscar với kịch bản Erin Brockovich) là chủ tịch. Bà Susannah Grant đã đến thăm Việt Nam năm 2007 cùng với phái đoàn các nhà làm phim, đạo diễn, sản xuất Hollywood. Khi biết Quan Lelan là người Việt đầu tiên thắng giải biên kịch Hollywood (giải Cynosure với Lời nguyền của Quý Phi) bà Susannah Grant đã nhận xét: "Thắng được giải này, như ông Quan Lelan đã thắng được, là một thành quả to lớn vượt trội. Bất cứ một nhà biên kịch nào thắng được một trong những giải kịch bản điện ảnh mang tính cạnh tranh khốc liệt tương tự, thì có nghĩa là người đó đang làm việc với một đẳng cấp rất cao. Tôi được biết rằng chính ông Quan Lelan cũng là người đã vào đến Tứ Kết của giải biên kịch Nicholl Fellowships, một giải kịch bản đện ảnh mà chính tôi là Chủ tịch, năm 2001. Với tư cách là Chủ tịch của hội đồng giám khảo chọn lọc ra những người thắng giải, tôi có thể khẳng định thành quả ông Quan Lelan đạt được trong giải này là thêm một vinh dự rất đáng hãnh diện nữa. Việc ông Quan Lelan đã đạt những thành quả tôn vinh này bằng những tác phẩm viết bằng ngôn ngữ thứ nhì của mình (tiếng Anh) lại càng tăng thêm tầm quan trọng và ý nghĩa của những thành công của ông." 

Lược qua những bước đã đi của đạo diễn, biên kịch Quan Lelan: 

  • Người Việt đầu tiên tốt nghiệp cao học điện ảnh trường điện ảnh chính quy lớn nhất Mỹ, Trường Cao học Điện ảnh-Truyền hình USC.
 
  • Tham gia sản xuất các phim Mỹ đầu tiên quay tại Việt Nam: phim Ba Mùa, phim Người Mỹ trầm lặng.
 
  • Người gốc Việt  đầu tiên và duy nhất thắng giải nhất biên kịch Hollywood (với kịch bản Lời nguyền của Quý phi, 2007, và nay là Ái Cơ Công Chúa).
 
  • Mở đường làm việc với những hãng phim lớn của Hollywood và Trung Quốc, với những trụ cột của điện ảnh Trung Quốc, tham gia theo đoàn làm phim Đại Chiến Xích Bích của Ngô Vũ Sâm.
 
  • Tại Việt Nam Quan lelan là đạo diễn đầu tiên thực hiện hệ thống bay khung sử dụng cần cẩu chuyên nghiệp, nay đã trở thành hệ thống bay thường xuyên sử dụng trong các phim và sân khấu Việt Nam. Trưởng nhóm cascadeur Quốc Thịnh (kỷ lục gia Guiness Việt Nam người đóng thế nhiều vai nguy hiểm nhất) cho biết trước Quan Lelan, cascadeur Việt Nam không được xem là chuyên nghiệp, thường bị gạch bỏ ra khỏi bảng dự toán phim. Nhiều phim muốn thử cascadeur thì phải cho vào hạng mục diễn viên quần chúng mới được duyệt. Cascadeur Quốc Thịnh cho biết những phim của đạo diễn Quan Lelan khai phá hệ thống bay chuyên nghiệp này đã trực tiếp nâng cấp cascadeur VN trở thành chuyên nghiệp và khiến cascadeur trở nên "đắt sô", biến cascadeur thành một phong trào phải-có trong các phim Việt Nam.
 
  • Cách đây vài tháng, Quan lelan thực hiện thành công giáp trụ điện ảnh chuyên dụng đầu tiên tại Việt Nam cho phim cổ trang Việt (như các báo đã thông tin).
 
  • Và vừa qua là thắng Giải Kịch Bản Phim Truyện của LHP Quốc tế Moondance.        

Comments (0) Posted to Chung 10/02,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Góc nhìn

Phim Việt trông chờ... "ngoại binh"?

Trong bối cảnh tranh tối tranh sáng như hiện nay, phim Việt Nam có vẻ như đang phải trông chờ vào các "ngoại binh" là truyền hình lăng xê và dòng phim do các nhà làm phim Việt kiều, hợp tác với nước ngoài, sản xuất.

Dòng phim Việt kiều

Không chỉ đến bây giờ mới xuất hiện dòng phim Việt kiều này. gần chục năm trước, dòng phim này đã xuất hiện lẻ tẻ với những bộ phim của đạo diễn Trần Anh Hùng- các phim Mùa hè chiều thẳng đứng, Mùi đu đủ xanh, Xích lô... và đạo diễn Tony Bùi- phim Ba mùa... Có thể nói những bộ phim này đều khá nổi tiếng và gây sự chú ý cho khán giả. Gần hơn một chút, là hai bộ phim cũng để lại nhiều ấn tượng cho khán giả. Đó là phim Thời xa vắng của đạo diễn Hồ Quang Minh và Mùa len trâu của Đặng Võ Nghiêm Minh. Riêng với nữ đạo diễn Việt Linh, không biết nên gọi chị bằng Việt kiều hay không, đã rất thành công với Mê Thảo- Thời vang bóng, chuyển thể từ hai tác phẩm Chùa Đàn Thời vang bóng của nhà văn Nguyễn Tuân. Gần đây nhất là hai bộ phim Áo lụa Hà ĐôngDòng máu anh hùng, hợp tác giữa hãng phim trong nước và nhóm làm phim Việt kiều, đoạt khá nhiều giải thưởng. Áo lụa Hà Đông là phim do hãng phim Phước Sang đầu tư, đạo diễn Việt kiều Nguyễn Huỳnh dàn dựng. Phim Dòng máu anh hùng do hãng phim Chánh Phương của nghệ sĩ Chánh Tín, sản xuất. Phim này do đạo diễn Charlie Nguyễn dàn dựng với một dàn sao ngoại, Việt kiều: Jonny Trí Nguyễn, Dustin Nguyễn... Được tiếp sức, "tiếp máu" từ các "ngoại binh" đầu tư khá lớn về chi phí, kỹ thuật... hai phim trên đã thắng lớn cả về doanh thu lẫn danh tiếng trong nghề. Thừa thắng xông lên, đạo diễn Charlie Nguyễn tuyên bố sẽ làm tiếp phim Lửa Phật, với lời hứa sẽ vượt Dòng máu anh hùng. Lửa Phật- kịch bản do chính Dustin Nguyễn viết. Anh cũng đảm nhận luôn một vai trong phim này vùng Ngô Thanh Vân và Trí Nguyễn.

Hợp tác với nước ngoài

Hãng phim Phước Sang đã hợp tác với nhóm làm phim Hàn Quốc sản xuất phim kinh dị Mười. Phim Mười kể về Jae Eun, một cô gái mơ trở thành tiểu thuyết gia ở Hàn Quốc. Jae Eun phát hiện một lời nguyền gắn liền với nhân vật tên Mười ở Việt Nam. Cô đến Việt Nam và mọi chuyện xảy ra... Phim do đạo diễn Kim Tae Kyung dàn dựng. Bộ phim này đã gây được sự chú ý của giới trong nghề lẫn khán giả vể đề tài phim kinh dị hiếm hoi ở Việt Nam. Không riêng điện ảnh, truyền hình cũng nhanh nhạy và quyết liệt hợp tác với nước ngoài. từ mua kịch bản để chuyển thể, mời dàn dựng... với hi vọng yếu tố lạ, yếu tố ngoại sẽ hấp dẫn khán giả hơn. Minh chứng rõ nhất là một số phim gần đây được làm theo công nghệ nước ngoài, cụ thể là công nghệ Hàn Quốc, như phim Mùi ngò gai, Hoa dã quỳ... phát trên HTV7.

nh truyền hình lăng xê

Đi sau, nhưng phát triển mạnh mẽ với tốc độ vũ bão, nhờ có quảng cáo, truyền hình đã bành trướng và chiếm lĩnh hầu hết thị phần giải trí của phim ảnh. Khách quan và tỉnh táo mà nói: Điện ảnh Việt Nam giờ đang thoi thóp và trông chờ vào sự hà hơi tiếp sức của truyền hình. HTV và VTV, VTCV đều có chương trình dành cho điện ảnh như là một sự nhắc nhớ, tuyên truyền dùm cho môn nghệ thuật đàn anh này. Nhưng dù vậy, chương trình Điện ảnh chiều thứ Bảy của VTV3 hay Điện ảnh Trẻ của VTCV... đều chưa thu hút khán giả. Rất nhiều lý do và nguyên nhân để khán giả chưa mặn mà với những chương trình trên. Lý do lớn nhất vẫn là chưa có phim hay, phim chất lượng cao. Thứ nữa là do bị hạn chế về phương tiện truyền thông: độ rộng của màn hình Ti vi không thể chuyển tải hết chiều sâu và những cảm giác mà màn ảnh rộng mang lại. việc truyền hình hoá điện ảnh xem ra chỉ là biện pháp chữa cháy, tạm bợ.

Sao chỉ trông chờ... "ngoại binh"?

Sau một thời kỳ hoàng kim với những bộ phim cách mạng kinh điển danh tiếng như Cánh đồng hoang, Ván bài lật ngửa... điện ảnh Việt Nam đang tụt dốc, đuối sức và già nua. Nhiều cuộc hội thảo đã mở ra nhưng việc tìm ra con đường cho sự phát triển của phim Việt xem chừng còn mù mờ. việc trông chờ vào "ngoại binh" như trên cũng chỉ là kiểu giật gấu vá vai, mượn gạo ăn đỡ đói của con nhà nghèo. Một nền điện ảnh thực sự mạnh, không thể chỉ trông chờ vào "ngoại binh" như hiện nay được. Đó là chưa kể có những ngoại binh cũng chẳng giỏi giang gì để "giúp" mà chỉ làm "rối" thêm như chuyện bộ phim "Sài Gòn nhật thực" của đạo diễn Việt kiều Otello Khanh. Điện ảnh Việt vẫn đang thiếu nội lực để vượt lên.

Nguyễn Văn Thịnh

Comments (0) Posted to Chung 09/28,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Bình luận

CON ĐƯỜNG NÀO CHO PHIM VIỆT NAM XUT NGOẠI?

Nhiều đánh giá của giới làm phim Vit Nam cho rng "phim Vit Nam đang vô danh trên bản đồ th gii". S thc là, ch mt s phim do Vit kiều làm, hoặc được chính đạo din của phim t thân vận động để đưa phim ra nước ngoài, còn phn ln phim của chúng ta ch được chiếu trong nước. Bao gi phim Vit Nam đến được với khán gi ngoại?

Những thập niên 70-80 vào thi hoàng kim của đin ảnh Vit Nam, những b phim như Cánh đồng hoang, Bao gii cho đến tháng Mười... đã được công chiếu nhiu các nước Đông Âu và Liên Xô cũ. Và những tác phm đó được đón nhn nồng nhiệt, được tôn vinh. Gn đây, năm 2008, Bao gi cho đến tháng Mười đã lọt vào Top 18 b phim châu Á xut sắc mọi thi đại do kênh CNN của M bình chọn. Nói như thế để thy rằng đin ảnh Vit Nam từng có những b phim có giá tr ngh thuật cao. Rằng đin ảnh Vit tng xut ngoại vi mt tư thế "chững chạc"được quc tế vì n. Rng đin ảnh của ta, nu biết làm, vn có nhng hp dn của nó. Tuy nhiên, thc tế hin nay thì thật đáng buồn, đin ảnh Vit Nam đang tụt hậu, tụt hậu v công ngh và tư duy làm phim. Có rt nhiều h lụy do vn đề trên để lại. Mt trong những h lụy đó là phim Vit Nam không còn ch đứng trên bản đồ din ảnh thế gii na. Con đường xut ngoại để khán gi nước ngoài biết đến phim Vit Nam tr nên chông gai, khúc khuỷu


M
t đạo din từngnhiều phim được chiếu nước ngoài, cho biết, nước ngoài nhắc đến phim Vit Nam h ch biết mt s phim như: Mùa hè chiều thẳng đứng của Trn Anh Hùng, Ba mùa của Tony Bùi. Gn đây là Dòng máu anh hùng, Áo lụa Hà Đông... mà thôi. Ngoài ra là mt s phim của đạo din Vit kiều như đạo din Vit Linh vi phim Mê Thảo thời vang bóng, Đặng Võ Nghiêm Minh vi Mùa len trâu, H Quang Minh vi Thời xa vắng... Nhưng những phim đó không hoàn toàn do người Vit Nam (trong nước) làm, nên dù có được quốc tế biết đến hay đánh giá cao thì cũng là của... người khác.

Trong khi
đó, phim đin ảnh trong nước gn đây không có nhng tác phm xut sắc. Minh chứnggiải Cánh diều vàng (gii thưởng của Hội Đin ảnh Vit Nam tôn vinh những tác phm xut sắc nht trong năm) những năm gn đây không có mt đạo din nào chạm tay tới mà ch có giải Cánh diều bạc. Mt s phim đin ảnh được đánh giá cao như: Rừng đen của đạo din Vương Đức, Trái tim bé bỏng của đạo din Nguyn Thanh Vân... thì ch được chiếu ly l trong mt vài buổi, nói gì đến vic xut ngoại. Mt s phim, như: Sồng trong sợ hãi, Trăng nơi đáy giếng... cũng được chiếu mt s nước. Tuy nhiên, đó cũng ch là chiếu ra mắt cho gii làm phim của nước đó, không phải chiếu rạp cho công chúng xem. Và như thế, vic ph biến tác phm và nn đin ảnh của Vit nam vn còn b hạn chế, chưa th gọi là "xut ngoại" đúng nghĩa. Và nhng phim đó thc tế vn ch do cá nhân đạo din t than vn động để xut ngoại chưa có bàn tay của nhà nước hậu thuẫn. Không có nhng tác phm đin ảnh xut sắc, công chiếu hạn chế, cộng thêm vic tiếp th yếu càng khiến cho đin ảnh Vit Nam khó tiếp cn, hội nhp vi thế gii, hay đoạt giải thưởng quốc tế. Đin ảnh Vit Nam hin đang quanh qun vi cái ao làng của mình mà chưa th "bơi" ra biển lớn. Nhìn sang phim truyn hình, tình hình cũng bi đát không kém. đã c gắng tìm nhiu cách đẩy thi lượng phát sóng, mua kịch bản của nước ngoài... nhưng phim truyn hình của ta vn c èo uột, nhạt nhẽo, thiếu cảm xúc và "vô hồn". Và vi những b phim "vô hn" như thế, vic lôi kéo khán gi nhà đã khó,  thì vic bán phim ra nước ngoài e khó kh thi. Đơn giản là chẳng ai chịu mua những th hàng phế phm. Cho nên, phim truyn hình của ta ch phục v cho khán gi nhà.
Dù gn đây, loạt phim truyn hình Chạy án của đài truyn hình Vit Nam (đạo din Hng Sơn) đã nhn tượng Vàng tại Tokyo (Nht Bản), nhưng cho đến nay, vic tìm cách để bán phim ra nước ngoài vn chưa thy những người có trách nhim đả động tới. Trong khi đó, hàng loạt phim truyn hình của Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản... đã chiếm lĩnh màn ảnh nh và khuynh đảo th trường phim của Vit Nam. Bao gi thì phim Vit Nam đủ sức bơi ra bin ln, đó vn là mt câu hỏi không d tr lời. Đã đến lúc, nhà nước, gii làm phim Vit Nam nên tìm kế sách để phim Vit Nam sm hin din sân chơi quốc tế.

NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (0) Posted to Chung 09/28,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Sự Thật Về Vụ Xô Xát Giữa 2 Đạo Diễn: ĐD LÊ QUÍ DƯƠNG lên tiếng


@chú: Đạo diễn Lê Quý Dương vừa gửi bài viết này qua email cho tôi (Nguyễn Văn Thịnh), ngẫm chúng có ý nghĩa, không chỉ với cá nhân đạo diễn Quý Dương, tôi mạn phép đưa lên Blog này để bạn đọc tham khảo. Tôn trọng anh Quý Dương và sự thật, tôi dẫn nguyên văn bài viết của anh.

SỰ  THẬT VỀ VIỆC XÔ XÁT

GIỮA  ĐẠO DIỄN LÊ QUÝ DƯƠNG

VÀ  ĐẠO DIỄN TRẦN NGỌC GIÀU 


đạo diễn Quý Dương


đạo diễn Ngọc Giàu

      Chắc  chắn sẽ không có bất cứ một ai trong chúng ta mong muốn ngồi vào một bàn tiệc để rồi kết cục của bàn tiệc đó là xô xát. Mọi sự việc sẽ đều phải có nguyên nhân, như cha ông chúng ta đã nói "không có lửa thì làm sao có khói". Tôi chỉ mong rằng với bài viết này, công luận, bạn bè, đồng nghiệp và tất cả những ai quan tâm tới chuyện xô xát giữa đạo diễn Trần Ngọc Giàu và tôi vào chiều tối ngày 17/9 sẽ có một thông tin thật khách quan hơn từ cả hai phía trước khi đưa ra một kết luận về sự việc. Tôi xin lấy tất cả những gì linh thiêng nhất của cuộc đời một con người để đảm bảo rằng những điều tôi viết dưới đây là sự thật. 

      Ngày 16/9 tôi được anh Đăng Chương từ Hà Nội vào gọi điện mời tôi tới ăn cơm cùng với anh Trọng Nam và chú Lê Duy Hạnh tại 33 Nguyễn Thị Diệu. Khi tôi tới có anh Đăng Chương, anh Đỗ Kỷ, anh Tôn Thất Cần anh Trọng Nam và chú Lê Duy Hạnh đã sắp bàn ngồi trước. Phài khoảng nửa giờ sau, sau khi anh Đăng Chương nhiều lần gọi điện giục thì anh Trần Ngọc Giàu mới tới. Thực lòng nếu tôi biết anh Đăng Chương có mời anh Trần Ngọc Giàu tới dự bữa cơm đó thì tôi đã từ chối không tham gia. Tôi cũng đã định đi về khi anh Giàu tới, song tối nghĩ một phần vì nể những người đã mời mình, một phần tôi cho rằng có lẽ đây cũng là dịp để tôi và anh Giàu chia xẻ với nhau tất cả những vướng mắc bấy lâu nay giữa hai người nên tôi ngồi lại. 

      Có  thể nói rằng hầu hết các anh, các chú lãnh đạo trong ngành sân khấu biểu diễn cũng như các nghệ sỹ sân khấu trong Nam ngoài Bắc cùng biết tôi và anh Giàu thì cũng đều biết suốt 11 năm qua, nghĩa là kể từ ngày tôi về nước năm 1998 dựng vở đầu tiên "Bông Cúc Xanh Trên Đầm Lầy" của tác giả Lưu Quang Vũ tại nhà hát kịch thành phố Hồ Chí Minh, khi đó anh Giàu là giám đốc, cho đến nay, tôi và anh Giàu không bao giờ nói chuyện hoặc cộng tác với nhau nữa. Tất cả những kỳ cuộc có anh Giàu tham dự tối đều tránh. Tất cả những việc anh Giàu làm tôi đều không tham gia. Tất cả những điều anh Giàu gièm pha về mình tôi đều không phản ứng. Vì sao vậy? 

      Vì  ngày đó, khi tôi dựng được nửa vở "Bông Cúc Xanh Trên Đầm Lầy" theo phương pháp mới tại nhà hát kịch TP. HCM với sự tham gia của các học viên - diễn viên Hạnh Thúy, Cát Tường, Minh Béo, Kim Huyền, Hữu Tiến, Thúy Nga, anh Giàu dừng toàn bộ công việc nửa chừng, không đồng ý cho tôi dựng tiếp nữa. Anh Giàu có đưa ra nhiều lý do và cả tôi cũng như các diễn viên ngày đó cũng đành chấp nhận.

      Sau ba tháng làm việc cật lực, lúc đó, chúng tôi cũng chỉ được phép có một buổi biểu diễn báo cáo nội bộ trong phạm vi hẹp tại 25 Phan Phú Tiên với sự có mặt của NSND Đoàn Dũng, đạo diễn Hà Quang Văn, tác giả Lê Chí Trung, nhà báo Trần Bạch Tuyết, nhà viết kịch Lê Duy Hạnh, diễn viên Quyền Linh và tiến sỹ Nguyễn Thị Minh Thái. Sau khi xem nửa vở, có một cuộc họp nội bộ tại nhà hát với sự tham gia của NSND Đoàn Dũng, đạo diễn Hà Quang Văn, anh Lê Diễn, anh Giàu và tôi. Tất cả những người khác có tên nêu trên, kể cả diễn viên đều không được tham gia mời họp vì anh Giàu bảo đây là việc nội bộ của nhà hát. 

      Trong cuộc họp, anh Giàu có nói không đồng tình với cách tôi dàn dựng nên không cho tôi dựng tiếp. NSND Đoàn Dũng và đạo diễn Hà Quang Văn, lúc đó là  hiệu trưởng và hiệu phó của trường cao đẳng sân khấu điện ảnh thì rất thích bản diễn  đã được dựng. Bằng chứng là họ có mời tôi về dàn dựng một loạt vở tại trường sau đó như "Ngôi Nhà Đông Người", Giấc Mộng Đêm Hè". Cả tập thể diễn viên và tôi lúc đó cũng buồn vì vở không được dựng, không dược diễn cho công chúng. Tuy nhiên tôi cũng chấp nhận điều đó. 

      Sẽ  chẳng có chuyện gì xảy ra trong quan hệ của tôi với anh Giàu, và thậm chí hai anh em sẽ vẫn còn rất thân thiết nhau nếu sau đó, khi tôi về Úc và sau trở lại Việt Nam, nhiều anh em đồng nghiệp trong nghề, đặc biệt là học viên của tôi và vài người đã xem bản dựng một nửa vở "Bông Cúc Xanh Trên Đầm Lầy" có nói lại rằng sau khi tôi đi, anh Giàu có dựng vở "Phiên Tòa" tham dự Hội diễn sân khấu thử nghiệm ngoài Hà Nội gây tiếng vang lớn, nhưng trong đó có rất nhiều mảng miếng xử lý, đặc biệt là việc xử lý ánh sáng của đèn pin và kỹ thuật dàn dựng dàn đồng ca, đều lấy từ bản dựng của tôi trong nửa vở "Bông Cúc Xanh Trên Đầm Lầy". Nghe vậy thực lòng tôi cũng buồn anh Giàu, nhưng việc đã qua, đã lâu và không có bằng chứng cụ thể vì tôi không được xem vở "Phiên Tòa" nên tôi không có ý kiến, coi như một chuyện đã qua. Và cũng từ đó tôi hoàn toàn né tránh không làm việc và tiếp xúc với anh Giàu nữa. 

      Cũng sẽ chẳng bao giờ có chuyện xô xát  đáng tiếc giữa anh Giàu và tôi vừa qua nếu như  trong suốt 11 năm qua, dường như sự có mặt của tôi và các tác phẩm của tôi ra mắt tại TP. HCM nói riêng và tại Việt Nam nói chung, làm anh Giàu có vẻ rất khó chịu, đặc biệt là vở Huyền Thoại Cuộc Sống và những tác phẩm tôi cộng tác với nhà hát kịch TP. HCM và đạo diễn Khánh Hoàng, nay là Giám đốc của nhà hát. Bằng chứng là rất nhiều đồng nghiệp trong ngành, kể cả những học trò thân thiết của anh Giàu, luôn nói lại với tôi những điều anh Giàu chỉ trích, gièm pha, nói xấu về công việc của tôi sau lưng tôi.

      Khi nghe tất cả những điều đó tôi đều tránh không bình luận vì không trực tiếp nghe thấy. Nhiều lần tôi cũng trình bày nghiêm túc với các vị chức sắc trong ngành sân khấu biết cả hai chúng tôi rằng, tại sao tôi không làm gì anh Giàu và thậm chí luôn tìm cách tránh xa anh ấy mà anh ấy mà cứ đến tai tôi những điều anh ấy nói không tốt về tôi. Đó cũng chính là lý do suốt 11 năm qua tôi thực sự tìm mọi cách tránh anh Giàu càng xa càng tốt trong mọi chuyện và nhẫn nhịn chịu đựng tất cả những điều tiếng không tốt anh Giàu nói về mình trong giới sân khấu. 

      Khi anh Giàu tới bàn tiệc, tất cả mọi người còn ngồi nói chuyện với nhau rất vui vẻ và thoải mái. Vui vẻ đến nỗi chính anh Trọng Nam, chú Lê  Duy Hạnh, anh Đăng Chương, anh Đỗ Kỷ và anh Cần trong bàn tiệc còn nói rằng hôm nay là dịp để Lê Quý Dương và Trần Ngọc Giàu nói chuyện phải trái với nhau sau 11 năm với một thiện ý rất tốt. Khi đó, tôi thực sự định muốn hỏi anh Giàu ba câu hỏi với mong muốn những mối bất hòa lâu năm không còn nữa. Câu thứ nhất là lý do thực sự sao hồi đó anh Giàu chỉ cho dựng có nửa vở "Bông Cúc Xanh Trên Đầm Lầy"? Câu thứ hai là có đúng thực sự anh sử dụng các phần trong bản dựng đó cho vở "Phiên Tòa" như tôi đã nghe mọi người nói không? Và câu thứ ba là tại sao tôi không làm gì anh Giàu cả mà tôi cứ nghe anh Giàu nói xấu sau lưng tôi suốt?.  

      Khi tôi mới kịp hỏi câu thứ nhất thì anh Giàu có  phân trần nhiều lý do và tôi đã ngồi lắng nghe hết sức nghiêm túc. Anh Giàu nói xong thì anh Trọng Nam có bảo rằng bây giờ đến lượt tôi nói  quan điểm của mình thì anh Giàu không đồng ý. Anh Giàu không cho tôi nói và nổi nóng bảo rằng anh không thèm nghe và không thèm quan tâm tôi nói những gì. Anh Trọng Nam gọi anh Giàu bằng thầy, khi đó còn nói rằng "thầy không cho Lê Quý Dương nói như thế là không công bằng". Lúc đó anh Giàu mới nổi khùng lên chỉ thằng tay vào sát mặt tôi và nói rằng: "Tao làm giám đốc nhà hát tao muốn dừng vở của mày thì tao dừng. Mày không là cái gì hết. Mày muốn gì?" Khi ấy tôi đã rất giận về việc anh Giàu chỉ tay vào mặt tôi và nói vậy nên tôi quờ cốc bia trên bàn đánh vào đầu anh Giàu. Tôi ngồi ngay cạnh anh Giàu và sự việc chỉ diễn ra có vậy chứ hoàn toàn không phải như anh Giàu đã mô tả trên báo Công an TP.. HCM. Một sự việc nhưng thông tin anh Giàu mô tả với các báo cũng không được trùng khớp. Tất cả mọi người tham dự bữa cơm vẫn còn đó và dù nói ra hay không muốn nói ra cũng sẽ đồng tình một điều rằng tôi không nói sai sự thật. Sau đó anh Trong Nam đưa anh Giàu tới bác sỹ.      
 
 

      Chú  Lê Duy Hạnh, anh Trọng Nam, anh Đăng Chương, anh Đỗ Kỷ và anh Tôn Thất Cần đều hết sức phản đối việc làm của tôi. Dù họ đều là những người có chức sắc trong ngành sân khấu nhưng bữa cơm hôm đó hoàn toàn mang tính chất cá nhân vì ngoài giờ làm việc và không giải quyết một công việc chung nào, bởi vậy, nên mọi người đề nghị tôi và anh Giàu nên nói chuyện với nhau sau và không đưa ra công luận vì tất cả mọi người không ai muốn có một sự việc đáng tiếc xảy ra trước thềm hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc. Cả tôi và anh Giàu đều đồng ý với các anh, các chú như vậy. Ngay hôm sau tôi đã nhắn tin xin lỗi anh Giàu và có đặt vấn đề với anh Trọng Nam và chú Lê Duy Hạnh nếu có thể có một buổi nào đó cùng ngồi lại với anh Giàu. Tuy nhiên hôm sau, tôi thấy báo Công An TP. HCM có đưa tin, rồi đến báo Vietnamnet cũng có liên hệ tôi. Thực lòng mấy ngày qua tôi im lặng không trả lời báo chí vì thực sự tôi không muốn có một chuyện ầm ỹ làm ảnh hưởng tới hội diễn sân khấu, một nghề nghiệp chung của cả tôi và anh Giàu. 

      Trên  đây là toàn bộ sự thật về cả quá trình dẫn tới xô xát giữa tôi và anh Giàu. Cho dù với bất cứ một lý do nào, tôi cũng thấy minh thực sự có lỗi đã không kiềm chế được mình để xảy ra một chuyện thật đáng tiếc. Tôi nghĩ một người tốt không chỉ cố gắng không phạm sai lầm trong cuộc sống mà còn cần dũng cảm nhận ra và sửa chữa sai lầm của minh đã mắc phải. Qua bài trao đổi này, tôi xin chân thành gửi lời xin lỗi tới toàn thể công chúng khán giả, tới bạn bè đồng nghiệp xa gần, đặc biệt tới tất cả các đoàn nghệ thuật, các nghệ sỹ diễn viên tham dự Hội diễn sân khấu chuyên nghiệp sắp diễn ra tại TP. HCM. Việc làm của tôi có thể gây ảnh hưởng tới tâm lý, tình cảm và hinh ảnh của những người nghệ sỹ sân khấu chúng ta. Tôi cũng thành thực xin lỗi các học trò của mình vì có thể họ sẽ rất buồn vì việc làm của tôi. Tôi cũng thành thực xin lỗi mẹ tôi vì tôi đã gây ra cho mẹ tôi một nỗi buồn. Cuối cùng, dù là chuyện rất riêng tư, nhưng qua bài viết này, tôi cũng chân thành xin lỗi đạo diễn Trần Ngọc Giàu và gia đình anh trên công luận. Tôi mong anh Giàu sớm khỏe mạnh, và nếu có thể sẽ cùng tôi xây dựng nên một mối quan hệ đồng nghiệp tốt hơn trong tương lai.             

      Tôi xin khép lại toàn bộ chuyện đáng tiếc tại đây và sẽ không bao giờ bình luận gì nữa tới tất cả những gì đã diễn ra trong 11 năm qua và cả những điều đáng tiếc vừa  xảy ra để bạn bè đồng nghiệp và công chúng khán giả dành tâm trí và tình cảm cho hội diễn sân khấu chuyên nghiệp sắp diễn ra tại TP. HCM. 

      LÊ  QUÝ DƯƠNG 

GHI CHÚ: KÍNH ĐỀ NGHỊ CÁC BÁO NẾU SỬ  DỤNG BÀI VIẾT SẼ ĐĂNG NGUYÊN VẸN, KHÔNG SỬA CHỮA BIÊN TẬP LẠI NỘI DUNG ĐỂ ĐẢM BẢO SỰ CHÍNH XÁC. XIN TRÂN TRỌNG CẢM ƠN CÁC ANH CÁC CHỊ. 
 
 
 
 
 
 

Comments (0) Posted to Chung 09/24,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Nhóm buôn lậu dùng súng bắn nhà báo nhưng trúng... nhà thơ!

Đây là câu chuyện vừa mới xãy ra tại tỉnh Long An, được Báo Dan Tri điện tử đăng tải ngày 17/9/2009. Rất xui cho Nhà thơ, chưa làm hết nửa câu thơ thì bị bắn trọng thương. Nhưng cũng may cho Nhà báo. Sông Phố xin dẫn lại sự việc như sau:

Đi "phục kích" viết bài về buôn lậu, một nhà báo ở Long An bị nhóm buôn lậu truy đuổi và dùng súng hơi tấn công. Không may, phát đạn lại trúng một... nhà thơ khi anh này ngồi cạnh nhà báo.

Khoảng 21h30 ngày 16/9, nhà báo Trần Hàn Phong, phóng viên báo Long An đã phục kích và chụp được đoàn xe gắn máy hàng chục chiếc chở hàng lậu từ biên giới ngang qua xã Lộc Giang,  huyện Đức Hòa, Long An. Không may, nhóm cảnh giới phát hiện ra vị trí tác nghiệp của phóng viên Hàn Phong nên đã báo động cho đồng bọn.

Lập tức, nhóm buôn lậu quay lại truy đuổi phóng viên Hàn Phong. Thấy tình thế nguy hiểm, phóng viên Hàn Phong đã tạm lánh vào nhà của thầy giáo L. ở địa phương.

Khoảng 1h sau đó, trong lúc nhà thơ Vũ Chí Thành (hội viên Hội VHNT Long An) cùng nhà báo Phong ngồi trong nhà thầy giáo L. thì bất ngờ bị kẻ xấu dùng súng hơi tấn công. Phát đạn bắn tỉa nhằm vào nhà báo Phong không may trúng đùi nhà thơ Vũ Chí Thành.

Theo nhận định ban đầu, bọn buôn lậu đã tìm ra chỗ lẩn tránh của nhà báo và dùng súng bắn vào đầu anh. Tuy nhiên, viên đạn trượt, trúng vào đùi nhà thơ Chí Thành ngồi phía trên.

Sự việc sau đó đã được trình báo đến đến Công an tỉnh Long An và cơ quan chức năng để điều tra làm rõ.
http://dantri.com.vn/c20/s20-350865/nhom-buon-lau-dung-sung-ban-nha-bao-trung-nha-tho.htm

Comments (5) Posted to Chung 09/17,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Kể một câu chuyện và liên tưởng tới việc… đi ngoài đường bị điện giật, sắt rơi, tường đổ!

 

   Không biết từ bao giờ và ở đâu mà tôi sưu tầm được 1 câu chuyện tiếu lâm có tiêu đề ÔNG THẦN HỘ MẠNG như sau:

   Có một anh chàng vừa bị vợ càm ràm xong, đang đi tãn bộ ở khu vực quận 10 thì đột nhiên nghe ai đó hét lên "Đứng lại!". Anh ta giật mình và đứng lại ngay. Lập tức trước mặt anh ta, một tảng bê tông từ tầng 4 của chung cư quá cũ rơi xuống cái ầm. Nếu như không được kêu đứng lại thì chắc chắn anh ta chết không kịp ngáp. Nhưng anh ta tìm kiếm mãi mà chẳng tìm được ai đã hét lên để cứu anh ta.

   Một hôm khác anh ta đang chạy xe gắn mày từ một con hẻm ra đường cái ở quận Bình Thạnh, cũng bỗng nhiên ai đó hét lên "Đứng lại!". Theo phản xạ, anh ta đứng lại ngay và vừa lúc một chiếc xe bus mất thắng lao tới cái rầm. Trong gang tấc, anh ta thoát chết. Sau một hồi hết cơn bàng hoàng, anh ta kêu lên "Ai đó đã cứu mạng tôi xin ra mặt". Thế là từ trên trời VỊ THẦN HỘ MẠNG của anh ta xuất hiện và nở một nụ cười. Bất ngờ anh ta la lên "Trời ơi là trời! Ông kêu đứng lại để cứu mạng thì tôi cảm ơn lắm! Nhưng tôi hỏi ông??? Hôm tôi chuẩn bị lấy vợ, ông đi đâu mà không chịu xuất hiện hả!!!".

   Ông THẦN HỘ MẠNG hình như chỉ kịp nói "Botay.com" rồi thăng luôn!

   Câu chuyện này có lẽ cũng là tâm tư của mấy chục ông chồng trong số mấy trăm ông trong khu phố của tôi.

   Nhưng tôi kể câu chuyện này để nói tới việc... đi đường bị điện giật.
   Mấy ngày vừa 
qua báo chí liên tục đưa tin, người đi đường bị tai nạn thương tâm. Vụ em Cồ Quốc Duy, học sinh lớp 8 trường Lý Phong, bị điện giật khi lội nước ngay góc ngã tư Trần Hưng Đạo - Nguyễn Biểu. Đau đớn nhất là hình ảnh ba của em Duy chạy ra nhưng không vào cứu con được (bị nhiều người giữ lại vì xông vào là chết chăc) đành đứng nhìn con trai chới với mấy phút rồi mới từ từ chết...    Một vụ cũng rất ghê là anh Nguyễn Tâm Thắng đang chở con nhỏ đi trên đường Lê Thị Hồng Gấm thì bị 1 thanh sắt từ trên cao của tòa nhà đang xây rơi trúng đầu là anh và con trai 2 tuổi bị thương rất nặng.
    Tôi có người quen sông bên Anh Quốc nay hồi h
ương về Việt Nam. Phải mất 3 tháng anh mới dám tự mình đi ra đường làm ai cũng buồn cười. Ấy mà đến tháng thứ 4, khi tập tễnh chạy xe máy, anh tông thẳng vào trụ điện trên đường Trường Chinh, nằm viện mất 1 tháng, chỉ vì "mình tưởng nó lao vào mình nên mình tránh". 
   Thôi mình không dám bình luận gì thêm, chỉ mong các bạn khi ra đường nhớ năn nĩ ông THẦN HỘ MẠNG đi theo nhé!
SÔNG PHỐ

Comments (26) Posted to Chung 09/08,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Tình Cờ Đọc Lại Mấy Dòng Nhật Ký Về Bạn Bè Nên Sưu Tầm Mấy ĐỊNH NGHĨA VỀ BẠN Đọc Cho Vui

định nghĩa qua 24 chữ cái...
(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.

(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.

(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".

(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.

(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.

(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.

(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.

(H)elps you - Giúp đỡ bạn.

(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.

(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.

(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.

(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.

(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.

(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.

(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.

(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.

(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.

(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.

(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.

(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.

(U)nderstands you - Hiểu được bạn.

(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.

(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".

(Y)ells when you won't listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.

(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.

Sông Phố (ST)

Comments (8) Posted to Chung 09/01,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Ra mắt web phongchothue.vn:



ảnh: anh Thìn (bên trái) cùng nhóm CTV

Ra mắt web phongchothue.vn:

TIỆN ÍCH CHO NGƯỜI CẦN THUÊ NHÀ Ở


Trung tâm Nghiên cứu - Đào tạo CTC (Phan Chu Trinh, quận Bình Thạnh, TP.HCM) ra mắt website
phongchothue.vn. Đây là website có nhiều tiện ích miễn phí,  giúp người có nhu cầu thuê nhà có thể tìm kiếm căn nhà phù hợp một cách nhanh chóng. Người truy cập có thể tìm thấy địa chỉ những căn nhà cần cho thuê, diện tích từng ngôi nhà.. Khi đăng ký vào trang web này bạn có thể biết chi tiết hơn về từng căn nhà, chẳng hạn video clip về hình ảnh căn nhà được quay đưa lên web mô tả chi tiết hẻm vào, cửa, nội thất của căn nhà đó... Website còn có phần hỗ trợ bằng điện thoại, chat bằng Yahoo, Skype để tư vấn cho người muốn thuê nhà ở.

Thạc sĩ Ngô Quang Thìn - Chủ nhiệm đề tài, Nhóm điều hành website kiêm Giám đốc Trung tâm trên, cho biết: Trung tâm sẽ lập văn phòng đại diện tại các phường trên địa bàn TP. HCM nhằm hỗ trợ trực tiếp cho những người cần thuê nhà. Ý tưởng lập website nảy sinh khi anh Thìn tham gia Hội thảo giảm ách tách giao thông (anh Thìn hiện là giảng viên Trường Đại học Giao thông vận tải TP. HCM). Theo anh một trong những nguyên nhân gây ách tách giao thông là do có việc cư trú của những người thuê nhà chưa hợp lý, họ phải đi làm xa chỗ ở nên khiến số lượng tham gia giao thông nhiều hơn gây kẹt đường. Nếu họ tìm được chỗ ở hợp lý thì sẽ giảm kẹt xe và rất nhiều lợi ích khác cho xã hội. Do vậy, anh cùng các cộng sự, sinh viên từ các trường uy tín lập ra website này.

Sự ra đời của website này sẽ giúp những người có nhu cầu thuê nhà ở, đặc biệt là sinh viên, công nhân, tiết kiệm thời gian và tiền bạc một cách hiệu quả. Một tiện ích khác là thông qua website này, cơ quan nhà nước sẽ có thể nắm rõ tình hình thuê nhà tại địa phương, hỗ trợ cho việc quản lý về nhân khẩu những người nhập cư đang ở trọ...

Comments (3) Posted to Chung 08/20,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

TÁC PHẨM CỦA TÔI- 2

 

@Chú: Loạt bài này, viết và đăng năm 2004, trên báo Kinh tế nông thuôn cuối tuần.
Phoùng söï Ñieàu tra:

Lật lại chuyện bài thuốc chữa bệnh Aids ở làng SOS Gò Vấp:

AI ÑAÕ TÖÔÙC ÑI CÔ HOÄI CHÖÕA BEÄNH CUÛA NGÖÔØI DAÂN?!


"Côn baõo dòch AIDS" hieän nay ñang laø moái nguy cô ñe doïa söï bình an cho toaøn nhaân loaïi. Ñieàu khuûng khieáp nhaát khoâng phaûi laø toác ñoä laây lam nhanh choùng. Keùo theo caùc beänh cô hoäi... laøm suy kieät sinh löïc; maø chính laø vì cho tôùi nay beänh AIDS gaàn nhö chöa coù thuoác chöõa trò?! Taát caû caùc thuoác hieän coù ñeàu chæ ngaên chaën söï tieán trieån cuûa beänh, caàm cöï vaø keùo daøi söï soáng cho ngöôøi beänh chôø ñeán ngaøy coù thuoác trò   ñöôïc AIDS. Taïi Vieät Nam vöøa qua, dö luaän xoân xao veà moät baøi thuoác chöõa ñöôïc beänh AIDS do moät löông y cung caáp. Tin ñoù ñöôïc lan truyeàn nhanh choùng vaø htöïc teá ñaõ mang laïi moät soá hieäu quaû moät soá ngöôøi söû duïng thuoác naøy, mang laïi nieàm tin  vaø hi voïng soáng cho hoï.

Theá nhöng, sau ñoù ñoät ngoät, baøi thuoác naøy bò ngaønh y teá ñình chæ söû duïng!? Cho ñeán nay, caùc cô quan treân chöa coù ñoäng thaùi naøo cho pheùp thuoác löu haønh?! Vì sao?

Baøi 1: ÑI TÌM SÖÏ THAÄT

Baøi thuoác chöõa beänh AIDS, teân goïi chính thöùc laø Hoaøng Nam, thöïc ra laø thuoác gia truyeàn do löông y Cao Vaên Thanh baøo cheá. Noù laø loaïi thuoác trò phong ñoäc, maãn ngöùa (moät daïng beänh coù bieåu hieän beà ngoaøi nhö lôû loeùt, chaûy muû... töông töï nhö beänh AIDS giai ñoaïn ñaàu). Coâng thöùc cuûa baøi thuoác hieän chöa ñöôïc tieát loä. Nhöng theo nhöõng thoâng tin chuùng toâi thu thaäp ñöôïc, noù laø loaïi döôïc phaåm söû duïng 100% nguyeân lieäu töø caây coû, coân truøng... cuûa Vieät Nam. Hoaøn toaøn khoâng duøng vò thuoác Taøu hay taân döôïc (thuoác Taây y). trong ñoù coù caùc vò nhö: kinh giôùi, con ve.... Maø baøo cheá ra. Noù coù daïng vieân nhoû, baèng côõ ñaàu taêm xe ñaïp, maøu naâu, ñöôïc saûn xuaát döôùi daïng hoaøn. Moãi hoaøn chöùa 140 vieân, giaù 5.000 ñoàng/hoaøn.

Beänh nhaân ñaàu tieân ñaõ ñöôïc chöõa nhö theá naøo?

Ngaøy 31/3/2004, chuùng toâi ñeán laøng SOS Goø Vaáp, nôi phaùt xuaát ñaàu tieân cuûa ca beänh AIDS ñöôïc ñieàu trò baèng thuoác Hoaøng Nam. Cuõng laø nôi duy nhaát daùm chöõa beänh AIDS baèng thuoác naøy.

Giaùm ñoác laøng SOS Goø Vaáp, oâng Nguyeãn Vaên Tröøng cho chuùng toâi bieát veà nguyeân do vì ñaâu htuoác Hoaøng Nam ñöôïc duøng ñeå chöõa beänh AIDS. Töø ñoù naûy ra moái löông duyeân traéc trôûgiöõa noù vaø beänh nhaân AIDS. Vieäc ñoù gaây cho oâng vaø caùc coäng söï bao phen soùng gioù, ñieâu ñöùng chæ vì "daùm duøng thuoác chöõa beänh khi chöa ñöôïc pheùp"...

Baèng moät gioïng ñaày xuùc caûm, oâng tröøng keå sôû dó oâng daùm "lieàu theá" laø bôûi do xuaát phaùt töø taâm nguyeän muoán cöùu ngöôøi (beänh nhaân AIDS) vaø do ñau xoùt tröôùc hoaøn caûnh beänh tình cuûa em hoïc troø Traàn Thanh Thaûo.

Traàn Thanh Thaûo sinh naêm 1979, queâ ôû Vónh Long, laø treû moà coâi taïi laøng SOS Goø Vaáp. Töø nhoû Thaûo soáng vaø hoïc taäp taïi ñaây. Sau naøy, khi ñeán tuoåi tröôûng thaønh, Thaûo ra khoûi laøng SOS, trôû veà queâ laäp nghieäp. Nhôø söï giuùp ñôõ cuûa moät nhaø haûo taâm nöôùc ngoaøi, Thaûo coù ñöôïc moät soáp tieàn lôùn (treân 100 trieäu ñoàng). Thaûo ñaõ boû ra 100 trieäu ñoàng mua xe taûi ñeå laøm aên. Soá coøn laïi ñeå... chích huùt!...

Moät thôøi gian sau, cuoái thaùng 12/2000, Thaûo ñoät ngoät trôû veà vaø mang theo maàm beänh AIDS. Thaân hình tieàu tuïy, chæ naëng 30kg (tröôùc naëng 46kg), hai baøn chaân söng vaø lôû loeùt, möng muû. Caû laøng SOS kinh hoaøng vaø sôï haõi. "Luùc ñoù, coâ baùc só ñöôïc phaân coâng chöõa beänh töø choái. Coâ noùi: "Anh Tröøng ôi! Vieäc naøy em khoâng coù chuyeân moân"... Toâi phaûi ñöa chaùu ñi khaùm chöõa khaép nôi. Ôû ñaâu hoï cuõng laéc ñaàu! Chuùng toâi ñaønh ñöa chaùu veà, cho ôû rieâng ñeå theo doõi, chaêm soùc. Nhieàu ngaøy sau, beänh tình chaùu cuõng khoâng bôùt. Chaùu khoâng aên ñöôïc, ñau ñôùn vaø suy kieät sinh löïc... Luùc ñoù toâi tìm ñeán vaø baøn vôùi thaày Thanh cho uoáng thuoác Hoaøng Nam xem sao. OÂng Thanh noùi: " Anh hieän nay laø coâng chöùc nhaø nöôùc. Thuoác thì nhö theá (uoáng vaøo coù theå giuùp ñöôïc beänh nhaân bôùt ñau ñôùn, deã ngu, neáu hôïp, chòu thuoác, coøn khoâng thì coù theå phaûn taùc duïng-NVT) anh daùm duøng hay khoâng? " Toâi noùi vôùi thaày: Em chæ muoán giuùp chaùu. Neáu vì chuyeän ñoù ngöôøi ta caùch chöùc cuõng ñöôïc ...".

Ngaøy 7/1/2001, Thaûo ñöôïc duøng thuoác. Sau moät tuaàn leã chaân ñaõ khoâ, khoâng chaûy muû nöõa, aên ñöôïc, nguû ñöôïc, söùc khoûe daàn hoài phuïc. Hieän nay, Thaûo ñang soáng vôùi ngöôøi coâ ôû Traø Vinh.

Sau ñoù, taïi laøng SOS tieáp tuïc phaùt hieän ra moät soá tröôøng hôïp khaùc bò nhieãm AIDS (trong ñoù coù hai anh em Ñinh Kim Thuûy vaø Ñinh Quang Vinh, chuùng toâi seõ noùi sau). Trung taâm tieáp tuïc cho duøng thuoác vaø hie765u quaû khaù toát.

Hieäu quaû nhöng vaãn caám! taïi sao?

Caàn phaûi khaúng ñònh raèng loaïi thuoác Hoaøng Nam, cuõng nhö taát caû caùc loaïi thuoác chöõ beänh AIDS ñang ñöôïc löu haønh, hieän nay chæ coù taùc duïng giuùp ngöôûi beänh caàm cöï, taêng khaùng theå vaø sinh löïc cho cô theå choáng laïi beänh AIDS chöù chöa trò ñöôïc. Tuy nhieân, xeùt veà khía caïnh naøo ñoù veà taâm lyù, y hoïc... noù vaãn coù hieäu quaû, mang laïi nieàm tin, nieàm hi voïng soáng cho nhöõng beänh nhaân AIDS. Thöïc teá cuõng chöùng minh raèng: Thuoác Hoaøng  Nam giuùp ngöôøi beänh hoài phuïc söùc khoûe nhanh choùng, taêng cöôøng söùc ñeà khaùng, sinh löïc, taïo söï phaán khích, ngaên ngöøa caùc beänh cô hoäi keøm theo khi bò AIDS nhö lôû loeùt, tieâu chaûy, soát... vaø khoâng heà coù taùc duïng phuï. Nhieàu tröôøng hôïp sau khi  duøng thuoác naøy (taïi laøng SOS vaø moät soá nôi khaùc) ñeàu cho thaáy nhöõng keát quaû khaû quan.

Theo baùo caùo veà vieäc ñieàu trò cho caùc beänh nhaân nhieãm HIV?AIDS (töø ngaøy 7/1/2001-10/5/2002) cuûa laøng SOS thì treân 10 tur7ôøng hôïp söû duïng thuoác naøy ñeàu coù hieäu quaû. Cuï theå coù 4 beänh nhaân xeùt nghieäm HIV döông tính, sau khi söû duïng thuoác ñöôïc kieåm tra xeùt nghieäm laïi ñeàu cho keát quaû aâm tính. Ñoù laø caùc em: Ñinh Quang Vinh (SN 1993) xeùt nghieämmaùu nhieãm HIV ngaøy 22/3/2001, hieän töôïng keøm theo laø bò soát, tieâu chaûy. Ñöôïc ñieàu trò sau ñoù vaøo ngaøy 30/3/2001 ñeán ngaøy 25/7/2001, sau 4 thaùng, keát quaû xeùt nghieäm cho keát luaän aâm tính.

Ngoaøi ra coøn coù caùc tröôøng hôïp töông töï, nhö em Laïi Thanh Tröôøng (SN 1996), Leâ Quang Tín (SN 2002)... Cuõng theo baùo caùo naøy, 6 tröôøng hôïp coøn laïi laø beänh nhaân bò nhieãm HIV giai ñoaïn AIDS, sau khi duøng htuoác ñeàu hoài phuïc, trôû laïi cuoäc soáng bình thöôøng (maëc duø vaãn phaûi tieáp tuïc duøng thuoác chöõa beänh AIDS khaùc). Ñoù laø caùc beänh nhaân nhö: Hoaøng Vaên Ñaït, Nguyeãn Thò Thu Ngaân...

Ñeå cung caáp theâm thoâng tin cho baïn ñoïc, ñoàng thôøi traùnh söï suy luaän chuû quan, thieân kieán... chuùng toâi xin trích ñaêng moät ñoaïn trong baøi vieát "Moät löông y tìm ra phöông thuoác ñieàu trò HIV/AIDS?" cuûa hai taùc giaû Leâ Thanh Haø- Hoaøng Huøng ñaêng treân baùo Tuoåi Treû soá ra ngaøy 25/4/2002. Baøi baùo vieát: "... Chuùng toâi ñaõ gaëp 10 beänh nhaân ñang uoáng thuoác vaø thaân nhaân cuûa hoï ñeàu cho raèng baøi thuoác raát hieäu quaû. Nhieàu tröôøng hôïp ñang ôû giai ñoaïn naëng, uoáng thuoác vaøo ñeàu khoûe ra. Coù ngöôøi tröôùc ñaây gia ñình phaûi chôû leân laáy thuoác nay ñaõ töï mình ñi laïi ñöôïc. Nhieàu beänh nhaân khaúng ñònh sau moät thôøi gian duøng thuoác da deû töø saïm ñen trôû laïi hoàng haøo. Moät soá beänh cô hoäi nhö lôû loeùt, nhieãm truøng, tieâu chaûy, soát dai daúng, ñeàugiaûm hoaëc heát". Vaãn theo baøi baùo ñoù thì "Thuoác ñöôïc coi laø ñieàu trò ñaëc hieäu vôùi beänh nhieãm HIV/AIDSlaø tröôùc vaø sau khi beänh nhaân söû duïng thuoác phaûi ñöôïc theo doõi khoa hoïc treân hai chæ soá: löôïng teá baøo TCD4 (teá baøo taïo ra ñeà khaùng cho cô theå) vaø noàng ñoä HIV trong maùu. Thoâng thöôøng, sau khi uoáng thuoác xeùt nghieäm thaáy löôïng teá baøo TCD4 taêng vaø soá löôïng vi ruùt HIV trong maùu giaûm thì thuoác coù taùc duïng thaät söï".

Ñeå daãn chöùng cho luaän cöù cuûa baøi baùo treân, chuùng toâi xin ñöa ra moät ví duï. Ñoù laø thö cuûa oâng Löông Haûi truù taïi 416/4D Phan Xích Long, phöôøng 1, quaän Phuù Nhuaän, Tp.HCM, muïc sö Cô ñoác giaùo, gôûi cho Thuû töôùng vaøo ngaøy 16/7/2003. Trong thö, oâng keå chuyeän chaùu oâng bò nhieãm HIV, nhôø uoáng thuoác Hoaøng Nam maø beänh thuyeân giaûm, ñem laïi "söï yeâu ñôøi vaø tin töôûng" cho chaùu oâng. Laù thö coù ñoaïn vieát: "Kinh ngaïc thay, sau khi uoáng thuoác moät thôøi gian, söùc khoûe cuûa chaùu ngaøy caøng bình phuïc, chæ soá khaùng theå HIV töø 142 tuït xuoáng coøn 18, theo lôøi baùc só neáu chæ soá naøy ñeán 0 thì coi nhö beänh aâm tính".

Nhö vaäy, töø nhöõng minh chöùng treân, coù theå noùi: Thuoác Hoaøng Nam ñaõ coù nhöõng taùc duïng tích cöïc tôùi beänh traïng, söùc khoûe, taâm lyù cuûa ngöôøi beänh. Baùo caùo cuûa laøng SOS keát luaän veà thuoác Hoaøng Nam coù nhöõng taùc duïng nhö sau: Taêng cöôøng söùc ñeà khaùng cho beänh nhaân, taêng theå traïng, kích thích tieâu hoùa, coù khaû naêng dieät khuaån...

Theá nhöng, oaùi aêm thay, ngay sau ñoù, Uûy ban quoác gia phoøng choáng AIDS vaø Phoøng choáng teä naïn ma tuùy, maïi  daâm, Vaên phoøng thöôøng tröïc phoøng choáng AIDS cuøng Boä Y teá gôûi coâng vaênsoá 294/VP-AIDS vaøo ngaøy 05/5/2002 do PGS-TS Cung AÙ kyù, ñeà nghò Sôû Y teá Tp.HCM phoái hôïp vôùi ñoaøn coâng taùc (do tieán só Löu Thò Minh Chaâu- Phoù chaùnh vaên phoøng thöôøng tröïc phoøng choáng AIDS daãn ñaàu vaø moät chuyeân vieân thuoäc Vaên phoøng thöôøng tröïc phoøng choáng AIDS) vaø caùc ñôn vò lieân quan xaùc minh vaán ñeà cuûa baøi baùo "Moät löông y tìm ra..." cuûa Leâ Thanh Haø- Hoaøng Huøng (töùc xaùc minh veà coâng duïng cuûa thuoác Hoaøng Nam-NVT).

Sau ñoù, ngaøy 08/5/2002, phaùi ñoaøn treân ñaõ xuoáng laøm vieäc vôùi nhöõng ngöôøi coù lieân quan taïi laøng SOS Goø Vaáp. Keát luaän cuûa ñôït kieåm tra naøy laø: "Ñaây laø baøi thuoác toát caàn phaûi nghieân cöùu vaø coù söï hoã trôï cuûa Uûy ban phoøng choáng AIDS vaø caùc cô quan chöùc naêng".

Moïi vieäc töôûng chöøng nhö ñang coù chieàu höôùng tieán trieån toát ñeïp thì boãng nhieân oâng Tröøng nhaän ñöôïc quyeát ñònh ñình chæ hoaït ñoäng! "16 giôø chieàu ngaøy 10/5/2002, ñoaøn kieåm tra lieân ngaønh goàm Phoù chaùnh thanh tra Sôû Y teá Tp.HCM, Phoù chaùnh thanh tra Sôû Lao ñoäng Thöông binh&Xaõ hoäi ñaõ ñeán laøm vieäc vôùi oâng Nguyeãn Vaên Tröøng- Giaùm ñoác laøng SOS Goø Vaáp, veà vieäc ñieàu trò cho beänh nhaân bò nhieãm HIV/AIDS taïi ñaây. Ñoaøn kieåm tra ñaõ laäp bieân baûn nieâm phong phoøng thuoác vaø toaøn boä hoà sô ñang ñieàu trò cho beänh nhaân, ñoàng thôøi ngöng hoaït ñoäng khaùm chöõa beänh keå töø ngaøy 11/5/2002. Lyù do ngöng hoaït ñoäng laø thuoác chöa ñöôïc kieåm nghieäm, oâng Tröøng khoâng coù chöùc naêng vaø khoâng ñöôïc quyeàn thöû nghieäm treân beänh nhaân..." (baùo Tuoåi Treû soá ra ngaøy 11/5/2002).


Nhö vaäy, baèng quyeát ñònh ñình chæ treân cuûa ñoaøn kieåm tra lieân ngaønh, ñoàng thôøi ñaõ töôùc ñi cô hoäi chöõa beänh cuûa ngöôøi beänh! Maëc duø tröôùc ñoù moät ñoaøn kieåm tra do tieán só Löu Thò Minh Chaâu cuøng caùc chuyeân vieân vaên phoøng phoái hôïp vôùi ñaïi dieän Sôû Y teá Tp.HCM ñeán laøng SOSGoø Vaáp ñaõ ñaùnh giaù: "Ñaây laø baøi thuoác toát caàn phaûi nghieân cöùu vaø coù söï hoã trôï...". Do ñaâu coù chuyeän "troáng ñaùnh xuoâi keøn thoåi ngöôïc" "tieàn haäu baát nhaát" naøy?

(Còn tiếp)
NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (0) Posted to Chung 08/19,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Tác phẩm của tôi

@Chú: Bài này tôi viết và đăng trên báo vào năm 2005. Sau đó tham gia cuộc thi "Nhà báo và trẻ em Việt Nam" do Hội nhà báo VN, Tổ chức cứu trợ trẻ em Thụy Điển, Học viện Báo chí Tuyên truyền tổ chức. Bài viết đoạt giải Khuyến khích năm đó. Nay nhớ, đưa lên để hâm nóng tình yêu nghề.
Phóng sự: 

MOÄT NGAØY ÔÛ  "TRUNG TAÂM NHAÂN BAÛN"

Trung taâm nuoâi döôõng baûo trôï treû em Tam Bình II laø nôi nuoâi döôõng nhöõng ñöùa treû mang maàm beänh Aids. Ôû ñoù, caùc em soáng nhöõng ngaøy cuoái cuøng cuûa moät phaän ngöôøi ngaén nguûi vaø chòu bao ñôùn ñau cuûa côn beänh haønh haï, tröôùc khi lìa ñôøi. Toâi goïi nôi ñaây laø "trung taâm nhaân baûn" bôûi taám loøng vaø muïc tieâu nhaân ñaïo cuûa nhöõng con ngöôøi ôû ñaây.

Chieác noâi nhaân aùi

Trung taâm Tam Bình, thuoäc quaân Thuû Ñöùc - Tp. HCM, ñöôïc thaønh laäp vaøo ngaøy quoác teá phoøng choáng Aids, ngaøy 1/12/2002, do Sôû Lao ñoäng thöông binh vaø Xaõ hoäi thaønh phoá quaûn lyù. Taïi ñaây coù khoaûng hôn baûy möôi chaùu töø ñoä tuoåi sô sinh ñeán baûy,  chín tuoåi. Taát caû caùc em ñeàu bò nhieãm HIV vaø ñöôïc chia thaønh hai nhoùm laø nhoùm Sô sinh vaø nhoùm Maêng non. Ngoaøi ra, trung taâm coøn phaân ra moät nhoùm nöõa goïi laø nhoùm coäng ñoàng. Nhoùm naøy daønh cho nhöõng ñoái töôïng coù con, chaùu ôû trung taâm, nhöng gia ñình khoù khaên. Thay vì ñeå trung taâm nuoâi thì hoï nuoâi ôû nhaø, ñeå ngöôøi thaân coù ñieàu kieän chaêm soùc cho coù tình caûm.

Phaàn lôùn caùc em vaøo ñaây ñeàu coù moät hoaøn caûnh raát bi thöông, haàu heát ñeàu laø treû moà coâi, do cha meï caùc em ña soá laø caùc con nghieän hoaëc gaùi maïi daâm. Hoï ñeàu bò nhieãm AIDS vaø qua ñôøi nhanh choùng sau khi ñaõ ñeå laïi moät maàm soáng cuõng mang beänh nhö mình! Nhöõng ñöùa con maø hoï sinh ra phaûi soáng trong noãi ñau ñôùn do beänh taät haønh haï! Vaø xaõ hoäi phaûi ñöùng ra gaùnh vaùc haäu quaû do hoï ñeå laïi. Vôùi tinh thaàn nhaân aùi vaø traùch nhieäm xaõ hoäi giao phoù, nhöõng caùn boä, nhaân vieân ôû trung taâm ñaõ heát loøng chaêm soùc caùc em. Duø caùc em mang trong mình moät caên beänh quaùi aùc vaø ñaùng sôï. Nhöng caùc em vaãn chæ laø ñöùa treû thô ngaây. Vaø laø moät söï soáng caàn ñöôïc nuoâi döôõng.

Taïi trung taâm naøy coù khaù nhieàu coâ baûo döôõng coøn treû. Coù ngöôøi ñaõ coù gia ñình, coù ngöôøi chöa. Coù ngöôøi laø nhaân vieân cuûa trung taâm, laø treû moà coâi cuûa trung taâm Tam Bình I lôùn leân vaø tình nguyeän qua ñaây phuïc vuï. Coù ngöôøi laø ngöôøi daân ñòa phöông, do thöông caùc em ñaõ xin vaøo. Haøng naêm, ñeå caùc coâ yeân taâm coâng taùc, trung taâm ñeàu toå chöùc khaùm ñònh kyø cho hoï. Ngoaøi ra, ñeå trôû thaønh nhaân vieân, hoï coøn phaûi traûi qua moät lôùp taäp huaán veà caùch chaêm soùc beänh nhaân Aids, do BoäY teá, Sôû Yteá hoaëc trung taâm dinh döôõng vaøo daïy. Sau ñoù, trung taâm seõ soaïn baøi cho caùc coâ hoïc roài döïa treân söï hieåu bieát, kinh nghieäm cuûa hoï maø kieåm tra.

Duø caùc em mang trong mình moät caên beänh ñaùng sôï nhö theá, nhöng hoï vaãn chaêm soùc, thöông yeâu nhö con ñeû! Vaäy maø, coù nhöõng baø meï treû khi vöøa sinh con coøn ñoû hoûn ñaõ boû troán, boû maëc chuùng trong beänh vieän!

Toâi hoûi moät chò laø ngöôøi ñòa phöông: "Chò coù sôï khoâng khi chaêm soùc caùc em?". "Luùc ñaàu cuõng hôi e ngaïi. Nhöng roài cuõng quen, vôùi laïi beänh Aids, tuy nguy hieåm nhöng khoâng deã laây, neáu mình bieát caùch phoøng traùnh". "Theá gia ñình chò khoâng ai ngaên caûn chò vaøo ñaây laøm aø?". "Khoâng coù, choàng toâi coøn khuyeán khích, ñoäng vieân toâi nöõa". 

Toâi ñöôïc bieát trung taâm töøng tuyeån ngöôøi vaøo. Nhöng laøm ñöôïc thôøi gian ngaén, hoï lieàn nghæ vieäc. Coù gia ñình khi bieát con mình laøm ôû ñaây thì nhaát quyeát baét con nghæ vieäc, cho duø löông cao ñeán ñaâu. Theá môùi bieát, söï kyø thò vôùi beänh nhaân Aids thaät khoâng phaân bieät ai!

Lôùp hoïc chöõ giöõa "trung taâm nhaân baûn"

Chò Thu Taâm, phoù phoøng Toå chöùc Haønh chaùnh vaø quaûn lyù Giaùo duïc  taâm söï: "Chính söï kyø thò cuûa xaõ hoäi vôùi beänh nhaân Aids, khieán caùc em luoân bò xa laùnh soáng coâ ñoäc. Cuõng may, nhôø söï voâ tö, ngaây thô cuûa treû thô neân caùc em khoângbò daèn vaët bôûi söï xa laùnh ñoù. Nhôø theá, caùc em coù theå keùo daøi theâm söï soáng ngaén nguûi cuûa mình."

Ñeå giuùp caùc em coù theâm moät hoaït ñoäng yù nghóa, trung taâm môû moät lôùp hoïc cho caùc em ngay taïi ñaây. Duø sao caùc em vaãn caàn ñeán söï hieåu bieát, nhöõng leã giaùo cuûa con ngöôøi. Ñi hoïc coù theå giuùp caùc em bôùt ñi söï coâ ñoäc, tìm thaáy nieàm vui treû thô. Tuy nhieân, Caùc em khoâng theå ñi hoïc nhö nhöõng ñöùa treû bình thöôøng khaùc, khoâng theå ñi hoïc ôû beân ngoaøi ñöôïc vì lyù do söùc khoeû. Söùc ñeà khaùng, neáu bò yeáu toá ñoäc haiï cuûa moâi tröôøng beân ngoaøi nhö naéng möa thaát thöôøng, buïi baëm oâ nhieãm... deã laøm söùc khoeû caùc em suy suïp. Caùc beänh cô hoäi coù theå taán coâng vaøo cô theå.

Lôùp hoïc naøy goàm nhöõng em töø 6 -7 tuoåi trôû leân, do moät coâ giaùo daïy. Hieän coù moät vaøi em ñaõ hoïc xong lôp1, lôùp 2, ñang chuaån bò leân lôùp 3. Nuoâi döôõng caùc em ñaõ laø vaát vaû, daïy caùc em coøn vaát vaû hôn. Do söùc khoeû yeáu, deã bò beänh, caùc em tieáp thu chaäm. Coâ giaùo daïy cuõng phaûi laø ngöôøi kieân nhaãn môùi ñaûm ñöông noåi.

Nhöõng caùi cheát thöông taâm

Chuùng ta, vaø baát kyø ai ñaõ mang maàm beänh Aids trong ngöôøi, ñeàu khoâng traùnh khoûi caùi cheát. Theá nhöng neáu phaûi chöùng kieán moät caùi cheát cuûa moät em beù, ñaëc bieät laø moät em beù mang beänh Aids, chaéc haún nhöõng ai coù löông tri ñeàu caûm thaáy bi thöông. Caùc em phaûi chòu ñöïng bao noãi ñau ñôùn cuûa côn beänh Aids haønh haï tröôùc khi böôùc sang theá giôùi beân kia! Nhöõng ngaøy ñi tìm hieåu thöïc teá, toâi ñöôïc chò Thu keå laïi nhöõng chuyeän raát ñau loøng:

Em N queâ ôû Soùc Traêng. Ba em qua Campuchia laøm aên, bò maéc beänh roài veà truyeàn cho meï em. Meï em khoâng bieát ñieàu ñoù neân khi sinh ra em thì em ñaõ mang beänh trong ngöôøi! Khi bieát chuyeän, meï em thaát voïng vaø ñau khoå. Moät ngaøy noï, luùc em ñang ôû beân nhaø baø ngoaïi, ba meï em ñaõ mua ba lon nöôùc ngoït coù pha thuoác ñoäc, daønh cho caû nhaø töï töû. Hoï nhaén tin baø ngoaïi ñöa chaùu veà. Nhöng luùc aáy trôøi möa, baø ngoaïi khoâng ñi ñöôïc, neân em thoaùt cheát. Töø ñoù, baø ngoaïi giaø nua phaûi caëm cuïi laøm luïng lo cho ñöùa chaùu moà coâi, beänh taät. Nhöng oaùi aêm thay, khi bieát tin ba meï em cheát vì beänh Aids, quaùn aên saùng cuûa baø ngoaïi khoâng coøn ai ñeán aên nöõa. Khoâng coøn caùch naøo khaùc ñeå nuoâi chaùu, baø ngoaïi ñaønh göûi em vaøo trung taâm.

Em S. queâ ôû Phuù Yeân. Khi khi sinh ra em ñaõ bò beänh khaù naëng. Môùi 25 thaùng tuoåi, em  ñaõ bò noåi u haïch ôû coå, ñaàu. Trung taâm ñöa em vaøo beänh vieän Nhi ñoàng II ñeå chöõa. Thôøi gian sau, beänh em bôùt daàn, em xuaát vieän veà laïi trung taâm. Ít laâu sau beänh em taùi phaùt naëng. Caùc khoái u, haïch laïi noåi  leân khieán mieäng em bò meùo, khoâng aên ñöôïc, vaø nhöõng côn ñau lieân tieáp haønh haï laøm em khoâng nguû ñöôïc. Caùc baùc syõ ñaõ phaûi duøng thìa ñuùt söõa cho em, tieâm thuoác... Nhöng roài em ñaõ khoâng qua khoûi!

Ôû ñaây coøn coù nhieàu tröôøng hôïp thöông taâm khaùc nöõa. Khi ñaõ mang trong mình maàm beänh naøy, taát caû caùc em ñeàu coù keát cuïc bi thöông gioáng nhau!

Ñoaïn keát

Ôû trung taâm, caùc em ñeàu ñöôïc chaêm soùc chu ñaùo. Moãi ngaøy, ñöôïc khaùm hai laàn saùng vaø chieàu. Ñeàu ñaën 24/24 giôø caùc em ñöôïc caùc coâ theo doõi ñeå kòp thôøi öùng phoù. Tuy nhieân, do giaù thuoâc trò beänh Aids raát cao, neân  ôû ñaây vaãn coøn thieáu moät soá thuoác ñaëc hieäu. Mong muoán cuûa ban giaùm ñoác trung taâm laø laøm sao coù theâm nhieàu loaïi thuoác ñeå chöõa trò  cho caùc em. Xeùt ñeán cuøng, caên nguyeân naøy laø do xaõ hoäi, do ngöôøi lôùn gaây ra, maø caùc em chæ laø naïn nhaân cuûa chính cha meï mình. Hôn hai möôi naêm gaén boù vôùi coâng vieäc, chò Taâm thoå loä "Mong sao ngöôøi lôùn chuùng ta tröôùc khi laøm moät vieäc gì ñoù haõy nghó ñeán con em cuûa mình ñöøng ñeå chuùng phaûi gaùnh haäu quaû maø chuùng ta gaây ra".

Khi ñeán trung taâm, tình côø toâi gaëp moät ngöôøi phuï nöõ mang quoác tòch Myõ. Baø teân laø Karie. Haøng tuaàn, vaøo ngaøy thöù baûy, baø laïi vaøo ñaây, thaêm caùc em. Baø beá nhöõng em nhoû sô sinh, cho chuùng aên, chôi ñuøa vôùi chuùng. Vôùi nhöõng em lôùn, baø mang theo quøa, saùch vôû tieáng Anh taëng cho caùc em vaø daïy tieáng Anh cho caùc em. Hoïc tieáng Anh, vôùi nhöõng ñöùa treû naøy, quaû khoâng deã gì. Nhöng baø vaãn kieân trì daïy caùc em töø caùch phaùt aâm, vieát töø chöõ moät. Baø laøm vieäc naøy moät caùch töï nguyeän, haêng say maø khoâng heà ñoøi hoûi. Nhìn baø, baát giaùc toâi nghó: loøng nhaân aùi cuûa con ngöôøi quaû laø khoâng coù bieân giôùi.

NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (0) Posted to Chung 08/19,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

SƯU TẦM:

HỘI HỌA, LUẬT CHƠI VÀ NHỮNG QUY ƯỚC
*Văn Ngọc
Hội hoạ là một ngôn ngữ nghệ thuật. Luật chơi là vẽ làm sao thể hiện được cái điều mình muốn nói trong một ngôn ngữ mà người khác có thể đọc được, hiểu được, nhằm truyền đạt được những ý tưởng, những cảm xúc, chinh phục được cái gu thẩm mỹ của người khác.

Nghệ thuật, từ ngàn xưa vẫn sử dụng những quy ước để làm cái gạch nối giữa người làm nghệ thuật và người thưởng thức nghệ thuật. Đó là những quy tắc nghệ thuật, mà người hoạ sĩ, hay nhà điêu khắc, tự đặt ra cho mình để sáng tác, và người thưởng thức nghệ thuật phải biết đến, để có thể hiểu và cảm thụ được cái hay, cái đẹp của tác phẩm. Nói rộng ra, sự đồng cảmđồng thuận trong lãnh vực nghệ thuật, nếu có được là nhờ ở những quy ước. Bạn sẽ bảo : thế thì cũng chỉ là lô gich, có gì lạ đâu ? Trong xã hội, có cái gì mà không bị /được quy định bởi những quy ước ?

Tuy nhiên, nếu trong một số lãnh vực sự đồng thuận có thể đạt được,  một khi các điều kiện đã hội đủ, thì trong nghệ thuật điều này lại diễn ra một cách không dễ dàng, và nhất là nó rất bất trắc, không có gì là bảo đảm, bởi lẽ giá trị của một tác phẩm nghệ thuật không nằm ngay trong tác phẩm đó, mà tuỳ thuộc vào sự thẩm định của người nhìn ngắm nó, đánh giá nó, và sự phán đoán đó nhiều khi khác nhau giữa người này với người khác.

Tác phẩm nghệ thuật không có một giá trị phổ biến, khách quan, như 2 cộng với 2 là 4, hay như một quy luật trong khoa học tự nhiên. Giá trị của nó chỉ nằm trong quan hệ giữa người nghệ sĩ sáng tạo ra nó và người thưởng thức, nói rộng ra là cộng đồng xã hội. Nhưng quan hệ này không phải lúc nào cũng suôn sẻ, tốt đẹp. Sự thẩm định nghệ thuật của quần chúng thường bị lèo lái bởi những người cầm chịch trong lãnh vực văn hoá, đặc biệt khi họ muốn bảo vệ một quan điểm nghệ thuật chính thống nào đó. Cũng như, càng ngày nó càng bị khuynh đảo bởi những kẻ đầu cơ, vụ lợi, coi tác phẩm nghệ thuật như một hàng hoá.


Dẫu sao, cái đẹp, cái thật, của một tác phẩm nghệ thuật, trong bất cứ phong cách nào, trường phái nào, từ khi có lịch sử nghệ thuật đến nay, đều được thẩm định dựa trên những quy tắctiêu chuẩn đã được sự đồng thuận trước hết trong giới làm nghệ thuật. Người thưởng thức nghệ thuật, muốn nhận biết được cái hay, cái dở, của tác phẩm, phải biết những quy tắc đó. Bởi chúng là những cái chìa khoá để tìm hiểu cái cách diễn đạt và ý nghĩa đôi khi sâu kín của một tác phẩm, và nói rộng ra, của một phong cách. Vô hình trung, cái quy ước giữa người làm nghệ thuật và người thưởng thức nghệ thuật, cũng như giữa những người thưởng thức nghệ thuật với nhau, giúp cho họ có được một sụ đồng cảmđồng thuận trước một tác phẩm nghệ thuật.

Xã hội Ai Cập cổ đại, cách đây hơn 4000 năm, chắc hẳn đã có ý thức rõ rệt về  những khái niệm này , vì họ đã là những người đầu tiên sử dụng các quy ước, đặc biệt là trong nghệ thuật phù điêu và hội hoạ.

Người Hy Lạp cổ đại cũng đã từng sử dụng một số quy ước của người Ai Cập trong hội hoạ, song trong lãnh vực kiến trúc, họ đã sáng tạo ra những quy ước khá chặt chẽ, ngay từ thế kỷ VII - VI tr. C.N., đặc biệt trong các công trình tôn giáo : đối với họ, một ngôi đền chỉ đạt được vẻ đẹp cổ điển khi nào nó được thiết kế và xây dựng theo đúng các kích thước và tỷ lệ cổ điển. Nói chung, trong các nền văn hoá cổ đại, từ các dân tộc ở vùng Địa Trung Hải , Lưỡng Hà, v.v. cho đến các dân tộc ở phương Đông, nghệ thuật đã tuân theo những quy tắc và quy ước mà con người tự đặt ra cho mình ngay từ sớm.

Người Trung Quốc cổ đại cũng đã từng có những quy ước khá tinh vi dành cho hội hoạ ngay từ thế kỷ V trước Công nguyên (Kinh Dịch).

Cơ sở triết lý của các quy ước

Ở Âu châu, mãi đến thế kỷ XVIII, các triết gia mới bắt đầu có những phân tích khoa học về cái lý do sâu xa khiến cho con người bó buộc phải có những quy ước để diễn đạt và để hiểu nhau, nhất là trong lãnh vực nghệ thuật, mà cốt lõi là vấn đề xác định vai trò của chủ thể . Một vài triết gia ở đầu thế kỷ XVIII đã đưa ra một số ý kiến về vấn đề này, đặc biệt là Jean-Pierre de Crousaz (1715) môn đệ của Descartes, và David Hume, triết gia Anh (1757), song người suy nghĩ triệt để nhất trên vấn đề này là Kant, triết gia người Đức (1724-1804). 

Thời của Kant là thời mà cái tôi-chủ thể, đang lên ngôi, từ sau những phát hiện triết học, chủ yếu của Descartes ở thế kỷ XVII (Discours de la Méthode- Diễn từ về phương pháp luận, 1637). Song song với những tư tưởng triết học mới mẻ và vô cùng quan trọng này, phong cách barốclãng mạn trong nghệ thuật cũng đang đà nở rộ và chiếm ưu thế ở khắp Âu châu, áp đảo hoàn toàn chủ nghĩa cổ điển, mà những quy ước quá nghiêm khắc đã phần nào gò bó óc tưởng tượng của người nghệ sĩ trong một thời gian dài. Về kiến trúc, chỉ cần nêu lên hai thí dụ : Cung điện Versailles và cung điện Louvres, ở Pháp. Đó là những tác phẩm tiêu biểu cho tinh thần cổ điển Pháp, nặng tính chất  mực thước, và thiếu óc tưởng tượng, do đó không tránh khỏi khô khan. Truyền thống này, như chúng ta biết, có nguồn gốc từ phong cách cổ điển  Hy-La. Về hội hoạ, đó là những tác phẩm của Charles Le Brun, Nicolas Poussin, Georges de La Tour, Claude Lorrain, v.v., nói lên một quan niệm hội hoạ cũng rất là hàn lâm, hợp với cái gu cổ điển đang thịnh hành, nhưng không đem lại được một cái gì mới mẻ so với những thời kỳ nghệ thuật trước đó.

Trở lại cái tôi-chủ thể đã được Descartes đặt lại đúng cương vị của nó, như điểm khởi đầu của mọi suy luận triết học. Thực ra ý tưởng này của Descartes đã manh nha được Saint Augustin (354-430) đề cập đến trong tác phẩm Confessions. Saint Augustin thực ra cũng chỉ là người đầu tiên đã nói được lên một cách mạch lạc cái điều mà trong đạo Kitô, ngay từ lúc khởi đầu vẫn là một tín điều : Chúa là chủ thể tuyệt đối , mà Chúa đã hiện hình người và con người được tạo ra rập theo hình ảnh của Chúa, vậy thì con người xứng đáng làm chủ thể để định ra giá trị của mọi sự vật. Ý tưởng này, xuất phát từ lãnh vực tôn giáo, đã được Descartes lấy lại và áp dụng cho lãnh vực triết học.

Áp dụng vào lãnh vực mỹ học, quan niệm mới này về vai trò của chủ thể đã làm đảo lộn mọi nhận thức có từ trước, và đã đem lại một lời giải đáp lô gích cho sự tồn tại của các quy ước . Nhưng từ chỗ nhận thức được vai trò quyết định của chủ thể, đến chỗ nhận thức được đâu là bản chất thật của sự vật, đặc biệt là bản chất của cái đẹp, đã phải mất trên một trăm năm nữa mới có được những phân tích của các triết gia ở thế kỷ XVIII, mà nổi bật nhất là các ý tưởng phê phán của Immanuel Kant (1724-1804).

Nói về cái đẹp, cốt lõi của vấn đề thẩm mỹ, Kant có nhận xét, mà tôi xin tạm tóm tắt như sau : " Cái đẹp không nằm trong đối tượng, mà nằm trong sự đánh giá của chủ thể " (Kant, Critique de la raison pure (1793) - Phê phán năng lực phán đoán , Phần 1, Chương 1, tr.58  - Bùi Văn Nam Sơn dịch và chú giải - NXB Tri Thức, 2006).

Trước Kant, David Hume (1711-1776) cũng đã từng nhận định : " Vẻ đẹp không phải là một tính chất ở trong bản thân sự vật ; nó chỉ có mặt trong đầu óc của người nhìn ngắm nó và mỗi đầu óc nhận ra một vẻ đẹp khác nhau (Hume, De la norme du gout, tiểu luận, trong Hume,Toàn tập, tr. 252 - Bùi Văn Nam Sơn trích dẫn trong Mấy lời giới thiệu và lưu ý của người dịch - Kant, Sđd).

Một khi đã nhận thức được rằng sự thật khách quan không nằm trong đối tượng, và chủ thể là người quyết định cái giá trị chủ quan của nó, thì việc còn lại chỉ là làm sao có được một sự đồng thuận giữa các chủ thể với nhau về cái giá trị đó. Muốn thế, con người  phải tự đặt ra cho mình những  quy ước và tiêu chuẩnđể một mặt, làm cơ sở cho sự sáng tạo đối với người làm nghệ thuật, mặt khác đánh giá cái hay, cái đẹp của đối tượng, đối với người thưởng thức, biết rằng dù thế nào, thì đây cũng chỉ là một sự đánh giá chủ quan.

Tuy nhiên, Kant cho rằng : " trong tình cảm của cái Tôi-chủ quan vẫn đồng thời  chứa đựng một tình cảm phổ biến về cuộc sống và thế gian, nên vấn đề thẩm mỹ càng trở nên gay gắt hơn trước câu hỏi : làm sao tính chủ quan lại nối kết được với tính phổ quát và tất yếu ?" (Bùi Văn Nam Sơn, Mấy lời giới thiệu và lưu ý của người dịch - Kant, Sđd, tr.XXXIV).

Phải chăng cũng vì vậy, mà Kant đã phân biệt những giá trị phổ biến khách quan (trong khoa học tự nhiên) với những giá trị phổ biến chủ quan trong các lãnh vực tinh thần khác, đặc biệt những giá trị đã được sự đồng thuận của một cộng đồng người ?

Kant còn nói ở một nơi khác, khi bàn về lý tính thuần tuý :   " Lý tính (hiểu theo nghĩa chung là đầu óc con người) chỉ nhận thức được đối tượng bằng những gì do chính nó trước đó đã đặt vào trong đối tượng (một cách tiên nghiệm) " (Kant, Phê phán lý tính thuần tuý - Lời tựa cho lần xuất bản thứ hai 1787, bản B, tr.70 - Bùi Văn Nam Sơn dịch và chú giải, NXB Văn Học, 2004). 

Những quy ướctiêu chuẩn về cái đẹp, cái thật, mà mỗi trường phái nghệ thuật tự đặt ra cho mình trong những cương lĩnh nhằm làm kim chỉ nam cho hoạt động sáng tạo của mình, đồng thời để giải thích những tác phẩm do mình sáng tạo ra trong một phong cách nào đó, chính là tuân theo cùng cái lô gích đó.

(Còn tiếp)

Comments (0) Posted to Chung 08/19,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Tin Văn nghệ: Đạo diện Quan Le lan tỏa sáng



Đạo diễn Quan Lelan
Đạo diễn Quan Lelan tiếp tục  tỏa sáng tại Hollywood:

Ái Cơ Công Chúa vượt qua 4144 kịch bản vào Bán kết 

Đạo diễn Quan Lelan, người gốc Việt duy nhất từng thắng giải nhất biên kịch Hollywood (năm 2007) tiếp tục ghi dấu ấn tại Hollywood khi kịch bản Ái Cơ Công Chúa của anh vừa vượt qua 4144 kịch bản khác tại Hollywood để vào vòng Bán kết giải kịch bản uy tín PAGE International Screenwriting Awards. 


PAGE International Screenwriting Awards là một giải kịch bản lớn uy tín và là  một nguồn quan trọng sàng lọc tài năng cho Hollywood. Đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt từ số lượng kỷ lục 4394 kịch bản dự thi, Ái Cơ Công Chúa (tựa gốc: The Princess Concubine) của Quan Lelan đã khẳng định đẳng cấp khi vượt qua 4144 kịch bản khác trong 3 vòng đầu và hiện đã vào bán kết. Vì tính chất quan trọng của một giải lớn Hollywood, mỗi vòng được chấm bởi một ban giám khảo hoàn toàn khác nhau. Giải PAGE Awards cho biết những kịch bản vào vòng bán kết năm nay là những kiệt tác ("phenomenal screenplays") và ban giám khảo cho vòng bán kết là những giám đốc sản xuất tại các hãng phim Hollywood, vì vậy giải đang thu hút sự chú ý của Hollywood xem tài năng nào sẽ bật ra năm nay. Năm ngoái những kịch bản giải Vàng và giải Bạc đều đã được mua. 


Sự tỏa sáng của  đạo diễn Quan Lelan không phải một sớm một chiều mà là sự mài rèn của nhiệt huyết. Năm 2001 Quan Lelan đã vào Tứ kết Giải Kịch bản Nicholl Fellowships của Hàn Lâm Viện Nghệ thuật và Khoa học Điện ảnh Mỹ mà mỗi năm tổ chức giải Oscars. Chủ tịch là bà Susannah Grant (đã đến thăm Việt Nam với phái đoàn đại diện Hollywood năm 2007). Sau khi Quan Lelan thắng giải nhất giải biên kịch Cynosure 2007, bà Susannah Grant nhận xét: "Bất cứ nhà biên kịch nào thắng một giải biên kịch như Cynosure hoặc những giải kịch bản điện ảnh mang tính cạnh tranh khốc liệt tương tự, thì có nghĩa là người đó đang làm việc với một đẳng cấp rất cao. Quan Lelan cũng đã vào đến Tứ Kết của giải biên kịch Nicholl Fellowships do chính tôi là Chủ tịch. Là Chủ tịch hội đồng giám khảo chọn lọc ra những người thắng giải, tôi có thể khẳng định rằng thành công mà Quan Lelan đã đạt được là vinh dự rất đáng hãnh diện. Việc Quan Lelan đã đoạt những thành quả tôn vinh này bằng những tác phẩm viết bằng ngôn ngữ thứ nhì của mình (tiếng Anh) càng tăng thêm tầm quan trọng và ý nghĩa".  



Từng giữ các địa vị then chốt trong các phim Hollywood như Ba Mùa, Người Mỹ Trầm Lặng và tham gia phim Đại Chiến Xích Bích, Quan Lelan cũng là đạo diễn đã thực hiện giáp trụ chuyên dụng điện ảnh và hệ thống bay khung sử dụng cần cẩu chuyên nghiệp đầu tiên tại Việt Nam. Nay với hai kịch bản của anh đang gây chú ý tại Hollywood, Quan Lelan đang vận động các mối quan hệ quan trọng mà anh đã thiết lập tại Xích Bích, điện ảnh Bắc Kinh và Hollywood để đẩy mạnh mục đích sản xuất bộ phim dã sử Việt đầu tiên tại Hollywood.

Comments (0) Posted to Chung 08/19,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Tiểu luận về Nobel Văn học Việt Nam

 

NOBEL VĂN HỌC CHO VIỆT NAM:

CÁC NHÀ VĂN ĐỔ LỖI CHO... CƠ CHẾ!?

Nobel là giải thưởng mà không ít người, ít dân tộc khao khát, không chỉ ở lĩnh vực văn học. Các nước châu Á, mới có Nhật, Ấn Độ là vinh dự nhận được giải thưởng Nobel văn học. Trung Quốc có nhà văn Cao Hành Kiện đoạt giải Nobel với tác phẩm Linh sơn, nhưng do ông không sống ở Trung Quốc mà sống ở Pháp nên người Trung Quốc không thừa nhận giải thưởng trao cho Linh sơn thuộc về đất nước họ. Ở Việt Nam, cũng như những quốc gia khác, ước mơ được sở hữu Nobel, ở đây xin nói riêng về Văn học, luôn là một khát vọng không chỉ với giới văn chương. Và câu chuyện làm thế nào để đất nước hình chữ S này có được giải Nobel Văn học được đem ra bàn cãi khá rôm rả trên nhiều tờ báo, nhiều diễn đàn, kể cả những diễn đàn kiểu trà dư tửu hậu. Trên những diễn đàn công khai, khi được hỏi vì sao Việt Nam khó đoạt, chưa có giải Nobel Văn học, một số nhà văn Việt Nam dè dặt nói do nước ta chưa có nhân tài. Mà việc chưa có nhân tài văn học (đủ tầm đoạt giải Nobel), theo họ là do... cơ chế kiểm duyệt của ta gắt gao, bóp chết tài năng, sự sáng tạo của họ. Sự thật có phải như vậy?

Theo quan điểm cá nhân tôi, việc Việt Nam đoạt giải Nobel Văn học hay không là do văn tài của cá nhân nhà văn đó. Tài năng của anh lớn thì anh đoạt. Tài năng của anh không lớn thì không đoạt. Nào phải do cơ chế kiểm duyệt làm "teo" nhân tài văn học. Nếu nói về kiểm duyệt thì ngày xưa, ở ta thời các cụ Vũ Trọng Phụng, cụ Ngô Tất Tố... đều bị kiểm duyệt chứ. Nhưng tác phẩm của họ viết ra vẫn hay, vẫn mang tư tưởng lớn, mà theo tôi không kém những tác phẩm lớn khác của văn học thế giới. Chế độ kiểm duyệt, nước nào cũng có. Thời trung cổ, có nhà thơ từng bị bỏ tù, bị hỏa thiêu vì nói phạm tới vua chúa... Và tác phẩm của họ vẫn lưu truyền, bất tử. Còn ở Nga, thời Sa hoàng, tôi tin sự kiểm duyệt cũng rất gắt gao. Thế mà nước họ cũng có tác phẩm vĩ đại như Chiến tranh và Hòa bình, như Tội ác và trừng phạt... Do vậy, đừng đổ lỗi cho kiểm duyệt để né sự thật là mình không có tài năng lớn. Còn nếu do kiểm duyệt (trong nước), vì sao những nhà văn người Việt Nam sống ở nước ngoài không đoạt giải Nobel, thậm chí không có tác phẩm lớn, dù họ viết khá nhiều, và ở một môi trường thoáng, không bị kiểm duyệt? Lý do vì sao? Trong khi đó, có một số nhà văn ở nước khác, không sống ở cố quốc, nhưng vẫn đoạt Nobel, có tác phẩm lớn. Minh chứng gần đây nhất là Cao Hành Kiện, xa hơn chút nữa là nhà văn Bu nhin của Nga. Bu nhin đoạt Nobel nhờ vào những truyện ngắn thấm đẫm hương vị văn hóa Nga, dù hơn nửa đời người về sau ông sống ở Pháp.

Cho nên, để đoạt Nobel Văn học, tài năng của nhà văn là quan trọng, nhưng không hoàn toàn quyết định. Theo những thông tin tôi biết, một số lần trao Nobel đã bị yếu tố chính trị ảnh hưởng tới. Chẳng hạn, với bộ Chiến tranh và Hòa bình của Lev Tolstoi, bộ Sông Đông êm đềm của Solokhov đã không được trao Nobel, dù rất nổi tiếng và giá trị... Dù không phủ nhận danh tiếng, uy tín của giải thưởng này, nhưng tôi cũng không hoàn toàn sùng bái và bị mê hoặc bởi ánh hào quang của chiếc mề đay Nobel tỏa lên tác phẩm. Giá trị của tác phẩm văn học, tôi nghĩ, tự nó sẽ khẳng định mình, tự tôn vinh mình mà không cần phải nhờ Nobel. Chứng cớ là có nhiều tác phẩm hay, vượt thời đại, dù cha đẻ của chúng không lãnh Nobel bao giờ. Minh chứng ư? Những tác phẩm trên kia tôi kể, có đủ không? Tuy nhiên, đã bàn tới Nobel, tôi cũng xin liều nói thêm vấn đề then chốt: Tác phẩm như thế nào thì đủ tiêu chuẩn đoạt giải Nobel? Dĩ nhiên là hay, dĩ nhiên là giá trị cao. Dĩ nhiên là có những sáng tạo độc đáo trong bút pháp, phong cách...vân vân. Nhưng tôi nghĩ, có vẻ như giải Nobel thường trao tặng cho những tác phẩm chứa đựng, giao hòa được giữa nền văn hóa của dân tộc, đất nước của tác giả với nền văn hóa của nhân loại. Tư tưởng của tác phẩm đoạt Nobel là sự biểu trưng cho nhân loại. Nghĩa là, phải chăng tác phẩm đó dù riêng biệt, cá biệt nhưng vẫn có những biểu tượng chung của nhân loại?

Trở lại với ước mơ đoạt giải Nobel Văn học của người dân Việt Nam. Tôi nghĩ, với điều kiện của chúng ta hiện nay, khó mà có nhà văn đoạt giải Nobel. Lý do: Chưa có nhà văn nào đủ tầm thấm hết văn hóa đặc trưng của nước Việt và dung hòa, trộn lẫn với văn hóa thế giới. Và quan trọng hơn: Chưa có nhà văn nào có kể thể một câu chuyện độc đáo ẩn chứa những yêu cầu trên, ẩn chứa sâu sắc nền văn hóa Việt Nam và thế giới. Dĩ nhiên, đây là cách nhìn thô thiển của tôi.


TP.HCM, 18-8-2009
NGUYỄN VĂN THỊNH

Comments (1) Posted to Chung 08/18,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ: Không đề

 

Nguyễn Văn Thịnh

Không đề


Có những người chết

Mà như quanh đây

Có những người sống

Mà như qua đời

Có những lời nói

Hóa thành mây trôi

Có lời chưa nói

Chôn chặt trên môi

Tỉnh hay là mộng

Đời biết bao sầu

Ăn năn sám hối

Một đời chơi vơi

Thổi gió về trời

Ước mơ nào thấy

Lặng nhìn sông trôi

Lặng nhìn đời trôi

Gió ơi đừng thổi

Người đi xa rồi...

Tp. HCM, 17-8-2009

Comments (2) Posted to Chung 08/17,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ: Tưởng tượng

 

Nguyễn Văn Thịnh

Tưởng tượng


Mắt em

Ô cửa sổ mùa đông

Tĩnh lặng

Anh

Chiếc lá khô

Thinh lặng

Nơi góc phố

Cầu mong gió đừng thổi qua...


Tp HCM, 17-8-2009

Comments (1) Posted to Chung 08/17,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Du ngoạn Buôn Đôn




BUÔN ĐÔN- VẺ ĐẸP TIỀM ẨN

Buôn Đôn cách thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắc Lắc khoảng 40 km là một khu du lịch khá nổi tiếng. Nơi đây có thác Bảy nhánh, nhà sàn cổ hơn một trăm tuổi, vườn quốc gia Yor Đôn...

Buôn Đôn có truyền thống nổi tiếng về săn bắt, thuần dưỡng  voi rừng. Buôn Đôn, hay còn gọi là bản Đôn, bản Don, tiếng Lào có nghĩa là Làng Đảo. vì luôn được lập bên cạnh con sông Sêrêpốk có nhiều đảo nhỏ nổi giữa dòng nước ngày đêm cuồn cuộn chảy. Một bên sông là cuộc sống cộng đồng buôn làng êm ả, một bên là rừng đại ngàn Yok Ðôn đầy bí ẩn, kỳ thú và như còn vang vọng những âm thanh hào hùng của các cuộc săn voi từ xa xưa. Dưới cái nhìn của những nhà chuyên môn, buôn Ðôn có nhiều điều kiện thuận lợi để khai thác cả hai loại du lịch: du lịch sinh thái và du lịch văn hóa. Nơi đây có Vườn quốc gia Yok Ðôn rộng hơn 100 ngàn ha là bảo tàng phong phú về động thực vật tự nhiên. Theo những cư dân lâu đời ở đây kể thì từ xa xưa người Lào thường qua lại vùng này buôn bán, gặp phong cảnh đẹp và thuận tiện cho việc làm ăn, sinh sống, họ cùng người Ê Đê bản địa khai lập nên làng bản này.

Nơi đây khung cảnh núi đồi còn mang đậm nét hoang sơ, tự nhiên. Bạn có thể đi qua cầu treo vắt ngang dòng suối. Cảm giác lắc lư khi đi trên cầu, dưới là dòng suối chảy cuồn cuộn bên những rễ cây cổ thụ rũ mình sẽ làm bạn nhớ mãi. Bạn có thể mướn voi cưỡi vượt suối, hay đi tham quan rừng. Những cánh rừng dưới nắng chiều vàng tươi như một bức tranh mùa thu đầy quyến rũ. Bên cạnh là hồ nước bao la với núi non trùng điệp bao quanh mờ ảo ẩn hiện trong sương như cảnh trong tranh thủy mặc. Những mái nhà sàn nằm lặng lẽ dưới tàn me xanh yên bình, đồng ruộng xanh bát ngát và đất trời lồng lộng khiến tâm hồn du khách trở nên thư thái bay bổng và hiền hòa lại.




   Nhiều vị khách du lịch cho rằng, đến Đắc Lắc mà chưa đến buôn Đôn thì coi như chưa lên Đắc Lắc. Có thể nói khu du lịch buôn Đôn có một vị trí rất quan trọng trong các danh lam, thắng cảnh của tỉnh Đắc Lắc.

Rời Làng đảo bản Đôn, đi thêm chừng 5km nữa sẽ đến Trung tâm Du lịch buôn Đôn do Công ty Du lịch và Khách sạn Biệt Điện quản lý. Nếu có hứng du khách mua vé để cưỡi voi tham quan cuộc sống buôn làng, ai thích "cảm giác mạnh" thì cưỡi voi vượt sông Sêrêpốk để đến với vườn Quốc gia Yok Đôn. Bên cạnh những cảm giác thú vị ngồi lắc lư trên lưng voi, quý khách còn được thưởng thức một cảm giác mạnh khác là cái lắc lư nghiêng ngã của cầu treo buôn Đôn, với chiếc cầu treo dài trên 100 mét bắc ngang lưng chừng những rặng si già vượt qua dòng sông dữ đến ốc đảo Ea Nô, với bãi tắm tiên, hệ thống nhà hàng, nhà nghỉ...

Ngoài các dịch vụ trên, bạn sẽ được dẫn đi tham quan nhà trưng bày các vật dụng sinh hoạt của đồng bào dân tộc thiểu số, các dụng cụ săn bắt voi; được nghe thuyết trình về lịch sử hình thành buôn Đôn, các phong tục tập quán và nghệ thuật săn bắt và thuần dưỡng voi rừng rất nổi tiếng. Bên cạnh đó, bạn còn được tham quan nhà sàn cổ được xây dựng theo kiến trúc Lào đã tồn tại trên 120 năm qua hiện nay vẫn còn người sinh sống; được tham quan mộ Vua săn voi "KhunJuNốp", đi thuyền độc mộc trên hồ Ea Rông, giao lưu văn hóa cồng chiêng với người dân tộc bản địa và thưởng thức các đặc sản ẩm thực Tây Nguyên như rượu cần, cơm lam, gà nướng, canh chua cá sông...

Comments (0) Posted to Chung 08/10,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Góc riêng tư:

Khoảng trống đào tạo diễn viên nhỏ tuổi 
 Thứ năm, 06/08/2009 07:34 
 

(CATP) Thành công sau một vài vai diễn thiếu nhi hồn nhiên, rất nhiều diễn viên nhí không có vai diễn kế tiếp. Không có trường đào tạo diễn viên nhỏ tuổi, việc đi tiếp con đường nghệ thuật của các em càng trở nên chông chênh hơn.

Phương Trinh

Chúng ta từng có nhiều diễn viên nhí khá tài năng. Dù chưa qua trường lớp đào tạo chính quy, nhưng họ đều bộc lộ năng khiếu nghệ thuật, được giới chuyên môn lẫn công chúng công nhận. Tuy nhiên, con đường nghệ thuật tương lai, năng khiếu của họ có được phát triển nữa hay không, còn là điều khó nói trước. Với Phạm Gia Hân, dù được trao giải Diễn viên trẻ triển vọng cho phim Cú và chim se sẻ, tại giải Cánh diều năm 2008, nhưng Gia Hân cũng không tìm thấy cơ hội để tham gia đóng tiếp phim. Một tài năng nhí khác là diễn viên Hùng Thuận trong phim Đất phương Nam của đạo diễn Vinh Sơn. Sau vai diễn cậu bé An rất có hồn, Hùng Thuận gần như "mất hút" không thấy xuất hiện trên phim nữa. Ngoài ra, phải thừa nhận một thực tế, phim dành cho thiếu nhi của Việt Nam không nhiều nên không có nhiều vai diễn cho diễn viên nhí thể hiện tài năng. Một đạo diễn phim truyền hình cho biết: Diễn viên nhí của Việt Nam có thể đóng rất hay, rất đạt, nhưng xu hướng làm phim truyền hình Việt Nam hiện giờ sẽ khó để cho họ có cơ hội toả sáng, phát triển. Bên cạnh đó, việc chăm sóc, đãi ngộ diễn viên nhỏ tuổi còn chưa thỏa đáng vì điều kiện khó khăn về kinh phí.

Hùng Thuận

Chỉ có một số thành phố lớn là có trung tâm văn hóa mở lớp đào tạo diễn xuất cho thiếu nhi. Tuy nhiên, việc dạy diễn xuất ở các trung tâm này vẫn chỉ mang tính...  hướng dẫn. Các em chưa có sự cọ xát, chưa được diễn xuất nhiều trong thực tế mà chỉ học lý thuyết. Vả lại, tham gia một vài khóa học ngắn hạn về diễn xuất, đóng một vài đoạn tiểu phẩm, đoạn kịch ngắn, ca nhạc... là chưa đủ. Trong khi đó, các trường lớp chính quy dành cho diễn viên thiếu nhi hầu như không có. Do vậy, dù muốn đi tiếp con đường nghệ thuật, các em cũng khó  thực hiện. Cũng vì vậy việc cung ứng nguồn diễn viên thiếu nhi hầu như mang tính tự phát. Nghĩa là khi cần thì các đoàn phim, đạo diễn phải tự lùng sục  tìm kiếm hoặc thi tuyển. Ở các nước có nền công nghiệp điện ảnh phát triển, việc đào tạo diễn viên nhỏ tuổi rất bài bản, rất được chú trọng. Gần đây nhất, có thể thấy với bộ phim Triệu phú khu ổ chuột.

Diễn viên nhí trong phim Triệu phú khu ổ chuột

Thành công vang dội của bộ phim này phần nào nhờ vào khả năng diễn xuất tài tình của các diễn viên nhỏ tuổi. Thái Lan có trường Kantana Academy của Tập đoàn Điện ảnh và Truyền hình Kantana, đào tạo diễn xuất cho các diễn viên từ 5 đến 15, 16 tuổi. Ở Trung Quốc, việc phát hiện và phân loại năng khiếu từng lứa tuổi để đào tạo từ nhỏ cũng rất được chú ý. Việc đào tạo diễn viên thiếu nhi không hoàn toàn sẽ tạo ra được những tài năng tương lai cho nền điện ảnh Việt Nam. Tuy nhiên, đào tạo diễn viên nhí chuyên nghiệp là một phương cách để tạo ra đội ngũ kế thừa cho nền điện ảnh nước nhà. Đó cũng là cơ hội để những tài năng nhỏ tuổi không bị lụi tàn, lãng quên.

 
 NGUYỄN VĂN THỊNH
Ý kiến bạn đọc   

Comments (0) Posted to Chung 08/07,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ: Nhận


Nguyễn Văn Thịnh

Nhận

Lòng anh như giếng cạn
Đợi nhận từ em cơn mưa rào
Chỉ có gió khô và nắng hạn
Anh nhận về mình khát khao!


Comments (0) Posted to Chung 08/06,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn Bức Tượng


    Phỏng vấn một bức tượng

    -Thưa ngài, nhiệm vụ của một bức tượng là  gì?

    -Là  để người khác, người đời sau tưởng nhớ và  tôn thờ một ai đó, một điều gì đó mà  con người muốn ghi nhớ. Cũng có khi, bức tượng chỉ  là một vật trang trí làm đẹp hoặc phục vụ cho những mục đích, ý đồ riêng của ai đó.

    -Vậy có bao nhiêu loại tượng và  ngài thuộc loại gì?

    -Tuỳ  theo quan niệm, mục đích sử dụng mà người ta chia ra các loại tượng. Ví dụ để thờ  cúng thì có tượng thờ, để trang trí  có tượng mỹ nhân, để tôn vinh ai đó thì  có tượng danh nhân... Có lẽ tôi thuộc lại tượng thờ, vì không lẽ tự nhân mình là tượng danh nhân?

    -Tượng danh nhân, khác tượng thờ  ra sao, thưa ngài?

    -Cái này hơi khó nói. Tế nhị quá. Mà nói chung, trừ tượng trang trí hay mỹ thuật..., còn thì  tượng danh nhân hay tượng thờ đôi khi hay bị lẫn lộn. Không phải là người ta không phân biệt được mà do họ muốn thế. Họ ưa lầm lẫn, ưa huyền thoại hoá lên để huyễn hoặc người khác và tự huyễn hoặc mình. Nhưng mà cũng không dễ... đánh tráo, thay đổi sự thật đâu. Tượng danh nhân là thờ những con người vĩ đại thực sự. Đó là những con người thực sự và có những cống hiến to lớn cho con người. Họ không phải do con người dựng lên. Còn tượng thờ thì ngược lại. Nhưng cũng có trường hợp, tượng danh nhân thành tượng thờ. Ví dụ các vị vua, vị anh hùng có công với nước... khi họ mất đi họ được thờ như những vị thần...

    -Thưa ngài, vì sao người ta dựng tượng ngài?

    - Vì  người ta (những người sống) muốn những người sống khác tôn xưng ta. Họ dựng tượng ta để người khác bái vọng ta. Họ tôn thờ ta chỉ để người khác tôn thờ họ.

    -Ngài nói thật khó hiểu, khó  tin quá. Vì sao người ta (những người dựng tượng ngài) tôn thờ ngài để mong người khác tôn thờ  lại họ. Vì sao họ  làm điều đó được, trong khi ngài chỉ  là một bức tượng, trong khi ngài im lặng, không có  quyền hành?

    -Anh nghĩ  vậy thì thật nông cạn! Đúng, ta chỉ là một bức tượng, ta không có quyền hành, không nói ra được những điều mà người ta muốn nói để người khác tin và làm theo. Nhưng chính vì vậy mà  ta cần cho họ. Những người dựng ta lên sẽ nói thay ta, sẽ khoác lên người ta những giá trị và quyền lực. Đó là thứ quyền năng của đức tin, của sự bị mê hoặc... Anh không nghe câu "Thần thiêng nhờ bộ hạ" sao? Ta không có quyền phát ngôn, vì ta chỉ là một bức tượng, đó lại là điều cần thiết và ưu điểm. Những người dựng ta sẽ tha hồ mà muốn nói gì thì nói.

    - Không được nói những điều mình cần nói, muốn nói thì  quả là...

    -Khó  chịu và ẩn ức, ý anh muốn nói vậy chớ  gì? Tôi quen rồi. Mà cũng phải chịu đựng thôi. Người ta sống sờ sờ ra đó còn không ăn thua nữa là ta, một bức tượng. Mà thực ra ta cũng có tiếng nói riêng của ta đó chứ. Ta im lặng, còn những người lập ta lên, tôn thờ ta nói (theo ý họ). Họ nói gì, chưa hẳn tất cả đã tin. Nếu ai tỉnh táo, nhìn lại thân thế của ta, họ sẽ hiểu ra.

    -Ngài vừa nói ở trên là  họ dựng ngài lên để tôn thờ  nhằm người khác tôn thờ  lại họ. Như vậy là  họ có mục đích riêng. Làm sao để biết được mục  đích đó của những người dựng lên ngài?

    -Thật  đơn giản, chỉ cần nhìn vào cách họ tôn vinh ta thì biết ngay. Nghe họ nói về sự quan trọng và linh thiêng của ta như thế nào là biết ngay. Nhưng phải tỉnh táo mới được. Nếu anh cuồng tín và mê muội quá, anh sẽ không nhận ra, hoặc khó nhận ra. Đừng tự biến mình thành tín đồ của họ thì anh mới nhận thấy mục đích đó được, anh hiểu không?

    -Nhưng mà con người thường nhẹ  dạ, cả tin, nhất là  trước thần thánh, tượng thờ.  Đơn giản vì họ không thể  chống lại đám đông và  đôi khi là quyền lực. Không tin cũng phải tin...

    -Ôi, vậy thì bi kịch thật! Ta không thích một sự tôn thờ  kiểu đó, kiểu ép buộc. Vì đến một lúc, nếu họ biết mình bị dụ trong cái trò tôn thờ này, họ sẽ phỉ báng ta. Nếu vậy, dù ta đang sống nhờ sự tôn thờ của mọi người, ta cũng buồn lắm!...

    -Vâng, ngài vừa nói là những người sống đôi khi còn bất lực, không nói ra được, huống hồ là ngài, một bức tượng. Tôi nghĩ rồi hậu thế sẽ hiểu và thông cảm cho ngài thôi.

    -Ờ,  được vậy thì ta cũng bớt áy náy lương tâm.

Comments (0) Posted to Chung 08/06,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Vụ VIỆT TÍN JSC và chuyện bi a vô tội vạ trên báo

 

   Mấy ngày qua một số tờ báo lớn đưa tin về vụ VIỆT TIN JSC lừa đảo qua mạng với số tiền ban đầu CQDT làm rõ là 360 ngàn USD.

   Tuy số tiền không lớn nhưng điều đáng chú ý là kẻ đồng phạm có tên Nguyễn Phan Anh Tú, nhân vật nổi đính nổi đám cách đây hơn 1 năm.

   Tất cả các tờ báo lớn phản ảnh về vụ này đều không nói rõ (có lẽ do nể mặt nhau!) nhưng ai siêng đọc báo đều chưa quên trên Báo Xuân 2008 của Báo Phụ Nữ TP HCM có đăng một bài to đùng ca ngợi Nguyễn Phan Anh Tú như một gương hiếu học, nhìn xa trông rộng, điển hình cho tầm cao mới của tuổi trẻ Việt Nam. Bài báo có tựa đề Ăn xin, Ngủ bụi, Học Oxford!

   Thật đắng cay và buồn cười cho tờ báo là CÂU CHUYỆN của Tú mà báo viết lên chưa từng xãy ra trên thực tế. Sau khi bể ra vụ lừa đảo Việt Tín JSC người ta mới bổng chú ý tới bức thư của anh Nguyễn ngọc Nam Phương, chủ tịch Hội du học sinh VN ở Oxford. Trong thư anh Phương nói rõ câu chuyện hoàn toàn bịa đặt theo trí tưởng tưởng. Phương dẫn ra một số chi tiết rất buồi cười của bài báo như Tú kể "tôi nhịn đói để dành tiền đi tàu điện ngầm". Trong khi Oxford, thực tế là một thành phố đặc biệt không có... TÀU ĐIỆN NGẦM. Và rất nhiều chi tiết buồn cười khác...

   Bài báo đã được báo Tuổi Trẻ, Dân Trí... đăng lại rất hoành tráng trên mạng.

   Bây giờ thì người ta mới vỡ lẽ, Tú chưa hề đặt chân tới Oxford, chứ đừng nói gì là du học. Câu chuyện đượng tưởng tượng và có liên quan đến việc Việt tín JSC lừa đảo sau này.

  

   Điều đáng lưu ý là tại sao Báo Phụ Nữ TP HCM, rồi cả Tuổi Trẻ, Dân Trí... đăng tải một cách "vô tư" câu chuyện mà không hề thẩm định tư liệu? Điều này chỉ có thể giải thích: Vì tiền mà phóng viên và Ban biên tập đăng bài bi a.

   Trên báo chí Việt Nam hiện nay nhan nhãn các bài bi a viết ca ngợi từ doanh nghiệp đến cá nhân một cách vô tội vạ. đó là các tờ báo lớn, còn ở các tạp chí thì thôi khỏi bàn.

Sông Phố 

 

Comments (8) Posted to Chung 08/04,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Ghi chép: Đền Đức thánh Trần

 


ĐỀN ĐỨC THÁNH TRẦN- NIỀM TỰ HÀO CỦA NGƯỜI VIỆT

Tọa lạc ở 36 đường Võ Thị Sáu, quận 1, TP HCM, đền Đức Thánh Trần là nơi thờ phụng Quốc Công Tiết Chế Trần Hưng Đạo. Không chỉ có cảnh quan đẹp, cùng với phòng trưng bày lịch sử nhà Trần, nơi đây như một bào tàng thu nhỏ, ghi nhớ công lao và dấu ấn lịch sử của cuộc kháng chiến ba lần đánh bại cuộc xâm lược Nguyên Mông của nhà Trần.

Cụ Cao Văn Đức- người coi sóc đền Đức Thánh Trần từ nhiều năm nay, cho biết: Đền Đức Thánh Trần được xây dựng từ năm 1920 do Hội Bắc Việt tương tế lập ra. "Hồi đó, vùng Nam bộ dân cư còn thưa thớt, đất đai còn hoang vu, những người di dân vào đây mới nảy sinh ý định lập đền thờ Đức Thánh Trần. Họ ra ngoài quê của cụ Trần Hưng Đạo rước sắc phong và tượng vào nam để thờ phụng với mong ước giáo dưỡng tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc cho con cháu mai sau...". Năm 1957, đền thờ được làm lại với quy mô to lớn và đẹp hơn. Trong đền thờ gồm chánh điện có ảnh, tượng của Đức Thánh Trần, những bức phù điêu mô tả cảnh chiến đấu chống quân Nguyên. Ngoài ra có những đồ linh khí như: trống, chiêng bằng đồng, những võ khí thời xưa gồm thương, đao...những bức hoành phi, câu đối bằng chữ Nho nói lên công đức của Đức Thánh Trần. Nơi chánh điện treo hai câu đối lớn, viết: Vạn lĩnh thị thiên thu chi linh ứng địa, phong lôi trường hưởng kiếm minh thanh/ Đằng giang vi nhị thứ chi chiến thắng trường, tang hải bất di duy thực tích. Nghĩa là: Sông núi đất nước đáng là nơi ngàn năm thiêng liêng, sấm sét vang mãi tiếng kiếm khua/ Sông Đằng giang hai lần chiến thắng, giang sơn đất nước không dời dấu tích đóng cọc.  


   
Ngoài chánh điện, bên trái đền thờ có Phòng trưng bày về lịch sử nhà Trần. Nơi đây trưng bày nhiều hiện vật phục chế như cọc gỗ trên sông Bạch Đằng, mô hình cuộc chiến trên sông Bạch Đằng, ghi dấu chiến thuật trận đánh trên sông Bạch Đằng giữa quân nhà Trần và quân Nguyên, lịch sử nhà Trần, ảnh Hưng Đạo Vương trên thuyền chiến, thơ vịnh Trần Hưng Đạo của Cao Bá Quát và Tịnh Lan. Đặc biệt là di huấn của Trần Hưng Đạo về 8 điều tệ của đạo làm tướng, như: 1/lòng tham không chán; 2/ ghen người hiền, ghét người tài... Phía sau gian giữa của phòng trưng bày là tấm bảng ghi lại lời Chủ tịch Hồ Chí Minh về công ơn của các anh hùng dân tộc. Hồ Chủ Tịch viết: "Lịch sử nước ta đã có nhiều cuộc kháng chiến vĩ đại, chứng tỏ tinh thần yêu nước của dân ta, chúng ta có quyền tự hào về những trang sử vẻ vang thời bà Trưng, bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung... Chúng ta phải ghi nhớ công lao các vị anh hùng dân tộc, vì các vị ấy là tiêu biểu của một dân tộc anh hùng...". Đền thờ Đức Thánh Trần không chỉ là nơi tôn vinh vị anh hùng mà còn là nơi giáo dục lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc cho mọi người khi viếng thăm.

Comments (2) Posted to Chung 08/03,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng: MỘT NGƯỜI MẪU





 

Phỏng vấn một cô người mẫu

-Chào cô, xin hỏi vì sao cô quyết định làm người mẫu?

-Vì tôi thích nghề này và tôi đủ tiêu chuẩn làm nghề này?-Tiêu chuẩn của nghề người mẫu là gì, thưa cô?-Là chân dài, là có một khuôn mặt dễ nhìn, một ngoại hình đẹp.

-Chỉ cần thế thôi sao?-Ừ, đó là tiêu chí, yâu cầu quan trọng nhất của nghề này. Mọi thứ khác liên quan, chúng tôi sẽ học sau.

-
Đó là những thứ gì thưa cô?

-Là kỹ thuật biểu diễn trên sàn catwalk. Là nghệ thuật hoá trang cho mình nổi bật, không chỉ nổi bật trên sàn diễn đâu nha. Nổi bật trên sàn diễn chỉ nhắm mục đích nổi bật trong đời, được mọi người chú ý trong đời sống. Vậy mới ăn tiền chớ. Chỉ nhắm vào mấy đồng cát xê biểu diễn thì không đủ tiền son phấn. Ngoài ra chúng tôi còn phải học nghệ thuật sống để tồn tại trong làng người mẫu.

-Xin cô nói rõ hơn, nghệ thuật tồn tại trong cuộc sống đó là nghệ thuật gì, thưa cô?

 -Bí mật nghề nghiệp, lẽ ra tôi không tiết lộ. Nể anh là người thật thà, tôi nói anh nghe mà anh đừng đang báo nghe. Sau nhiều năm tháng biểu diễn trên sàn diễn, tôi nhận ra: trong thế giới này cần phải biết làm cho mình nổi bật trong đám đông. Trong ánh sáng chói loà và sặc sỡ của sàn catwalk, những người mẫu nữ phải biết tạo sự chú ý, hấp dẫn và thèm muốn cho người khác, nhưng cũng phải biết im lặng, biết giấu mình trong bóng tối.

-Để làm gì, thưa cô?

-Để tránh bị soi mói, dòm ngó, tránh tai tiếng khi cặp kè với một anh đại gia nào đó hay bị người tình cho ăn quả lừa video clip sex, ảnh sex, tránh bị báo chí phát hiện có mặt torng đường dây sex... anh hiểu chưa?

 -Nhưng làm nghề của cô vừa có danh tiếng, vừa có tiền, ăn vận toàn đồ đẹp. Các cô toàn là loại nhan sắc cỡ hoa khôi, cung tần mỹ nữ... Sao lại phải làm thế?

-Anh hỏi lạ thiệt! Anh sống bằng gì, bằng không khí à? Không khí bây giờ cũng đầy bụi khói rồi, khó thở lắm. Mà anh có cần tiền để sống không?

-Ơ ơ...

-Vậy là anh hiểu rồi hả. Chúng tôi sống trong thế giới hào quang và hào nhoáng quen rồi, không thể sống khác được. Không thể tự hạ giá mình được. Anh thử tưởng tượng trên sàn diễn chúng tôi lộng lẫy vậy mà ra đường ăn mặ nhem nhuốc, đi xe cà khổ cà tàng, coi được không? Vậy nên phải làm thêm, ngoài sàn diễn thôi. Và ở thời nào cũng vậy, nhan sắc của phụ nữ là một kho báu trời cho, nếu biết khai thác...
-Vậy ra, những lời đồn thổi xưa nay về người mẫu nữ là có cơ sở?

-Có. Và đó là những trường hợp người ta phát hiện ra. Những trường hợp xui xẻo và non tay nghề.

-Thế cô không nghĩ đến chuyện lấy chồng à?

- Đó là chuyện... tương lai. Tới đâu hay tới đó. Ai mà biết trước được cuộc đời sau này, đúng không?

-Ờ, nhưng nếu chọn một người để làm chồng, cô sẽ chọn người như thế nào?

-Tôi học theo những bậc đàn chị đi trước. Họ sao, tôi vậy. Một đàn chị của tôi nói thế này: Không lẽ những người mẫu xinh đẹp, tốn bao nhiêu công sức rèn luyện, phấn đấu  để rồi phải lấy một anh công chức bình thường ư? Đó là điều bất công. Anh hiểu không?

- Hiểu hiểu rồi, cám ơn chị!   

Comments (0) Posted to Chung 07/31,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

ĐỌC- NGHĨ

 


ĐỌC LẠI "BỐ GIÀ":
MẦM THIỆN VẪN LE LÓI TRONG LƯƠNG TRI KẺ ÁC

Năm 1997, tôi học năm nhất trường đại học KHXH &NV Tp.HCM, một người bạn đưa tôi xem cuốn "Bố già" của nhà văn Mario Puzo. Tôi còn nhớ đó là một cuốn sách đã cũ, nhưng bìa được bọc cẩn thận bằng giấy bóng. Ngoài bìa, khuôn mặt của "gã nổi loạn"- nam tài tử Marlon Brando, thủ vai Bố già, nhìn tôi hăm doạ. Tôi đọc mê mải và chím ngập trong những màn đấu súng trả thù rùng rợn, những mánh lới làm ăn tinh vi trong bóng tối tội ác của thế giới ngầm mafia. Lúc đó, tôi chỉ thấy bị lôi cuốn bởi câu chuyện và giọng văn gai góc, đầy chất anh chị giang hồ của Mario Puzo.
Trước đó, tôi may mắn được xem seri phim truyện nổi riếng "Con Bạch tuộc" và "Con Bạch tuộc" phần hai với tựa đề "Một mình chống lại mafia" của điện ảnh Ý dàn dựng. Đây là bộ phim được làm từ tiểu thuyết cùng tên tôi không nhớ được tác giả cuốn sách, nói về cuộc chiến đấu chống lại thế lực đen mafia ở Xixile, nước Ý và mở rộng sang cả Mỹ. Thời đó, tôi đã xem mê mải đến quên cả ăn. Khỏi phải nói, bộ phim hấp dẫn tới cỡ nào. Tôi đã bao phen hồi hộp, lo lắng cho tính mạng cả thanh tra Catana và đồng đội trước họng súng và những cạm bẫy của bọn tội phạm mafioso. Như nhiều bộ phim khác, trong "Con Bạch tuộc" cuối cùng thì cái thiện cũng đã thắng cái ác, dù những chiến sĩ đấu tranh cho cái thiện phải trảbằng cả tính mạng và hạnh phúc của mình.
Sau này, tôi lại có dịp đọc thêm "Bố già". Dù chưa được đọc nhiều những truyện tương tự, nhưng tôi vẫn nhận ra: viết về giới tội như Mario quả là bậc thầy! Cá tính, sinh động và am tường như một mafia thứ thiệt. Ông viết mà cứ y như là người trong cuộc chứng kiến và kể lại. Đọc mà sởn cả da gà, mà rùng rợn. Nhưng, cảm nhận của tôi về "Bố già" chỉ vậy. Nhiều năm sau, vào những tiệm sách cũ, tình cờ bắt gặp "Bố già" quen thuộc trên giá sách, tôi định mua, nhưng lại nghĩ: cuốn đó mình đọc rồi, thôi để tiền mua cuốn khác chưa đọc. Và tôi nhắm mắt quay đi, lỡ hẹn với "Bố già".
Cho đến năm 2008, ghé nhà một anh bạn làm báo, nhìn thấy "Bố già" vất chỏng chơ trên giá sách, tôi cầm lên xem và lại bị hút hồn. Năn nỉ anh bạn, tôi cầm "Bố già" về đọc ngấu nghiến. Và lần này, cảm xúc xưa một lần nữa lại trào dâng. Nhưng tôi đã nhìn ra được nhiều thứ trong "Bố già" so với hơn 10 năm trước. Thời gian và tri thức đã cho tôi một cặp mắt khác sáng suốt hơn. Những cảnh thanh toán đẫm máu giang hồ, những cú làm ăn sặc mùi dao búa... vẫn hấp dẫn tôi. Nhưng lần này đọc lại "Bố già" tôi không chỉ thấy có những cảnh đâm chém, bắn giết kinh người. Đằng sau nó, tôi đã nhìn ra một ngụ ngôn sâu sắc hơn mà tiên sinh Mario Puzo đã giấu trong "Bố già" thông qua nhân vật Machael: rằng mầm thiện vẫn le lói trong lương tri kẻ ác. Rằng bạo lực chỉ có thể đẻ ra bạo lực.

Hơn một lần, ước mơ được làm một người lương thiện, đã đốt cháy Maicơn. Xuất thân trong một gia đình mafia hùng mạnh và bạo tàn, Machael đã tìm cách vùng vẫy để thoát ra cái vòng tròn bạo lực của gia đình mình. Anh đi lính, đi học đại học, lánh mình khỏi chốn giang hồ. Nhưng rồi định mệnh không buông tha anh. Bố già- cha anh bị địch thủ bắn trọng thương, mạng sống toàn gia bị đe doạ. Để tự cứu mình và cả nhà, anh phải đích thân ra tay giết kẻ thù.
Gần hai năm trời ẩn lánh ở quê hương Xixile, Machael trở về nhà, nuối nghiệp cha vì anh trai Xôni bị bắn chết. Anh gặp lại người yêu cũ là Kêi Adamx và ngỏ ý muốn cưới cô. Kêi hỏi anh có dự định gì về tương lai, rằng anh có thể từ bỏ thế giới tội ác mafia được không? Machael đáp: "Anh phải nói ngay để em biết là bố anh không hề muốn anh chịu ảnh hưởng của mình, không muốn anh dính dáng đến việc nhà. Ông muốn cho anh ăn học nên người, thành một bác sĩ hay kỹ sư gì đó. Nhưng một tình huống đặc biệt buộc anh phải hành động để cứu giúp gia đình..." Rồi khi Kêi hỏi con cái của chúng ta sẽ như thế nào? Machael thổ lộ: "Anh không muốn các con anh sẽ lặp lại hoàn cảnh của anh. Anh muốn chúng chịu ảnh hưởng của em, được em nuôi dạy, chăm sóc. Anh muốn chúng lớn lên thành người Mỹ chân chính, làm ăn đường hoàng, không có lừa đảo...". Ước mơ của Machael là "chỉ muốn các con mình trở thành bác sĩ, giáo viên", rồi khi chúng lớn lên, anh sẽ giải nghệ, cùng Kêi sống những tháng ngày bình lặng giữa thiên nhiên.
Đó phải chăng là khát vọng hướng thiện của con người trong lương tri của một sát thủ, một ông trùm mafia, chứ còn gì nữa. Nói ra những lời như vậy, Machael đã hơn cha anh mình nhiều lắm. Trong lương tri anh, mầm thiện, dù nhỏ nhoi, vẫn còn le lói. Và không chỉ có Machael , mẹ anh rồi sau này là vợ anh, Kêi, hằng ngày vẫn đi lễ nhà thờ đều đặn, để cầu Chúa cứu rỗi linh hồn của chồng mình tránh khỏi phải rơi xuống cảnh địa ngục. Đó là cái ánh sáng cao đẹp ẩn sau những cảnh bạo tàn tăm tối của thế giới tội ác trong "Bố già".

Nguyễn Văn Thịnh






Comments (0) Posted to Chung 07/31,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Tạp bút: NGƯỜI QUÂN TỬ

Hôm qua, chúng tôi nhận được một comment ghi là R&D, không rõ của quý bạn nào. Có lẽ là một trong những người quen của chúng tôi. Comment ấy viết: "Người quân tử hiểu biết thì không oán đời, trách người". Chúng tôi rất cảm kích về câu nói này. Thông điệp, ngụ ý của comment này thiệt cao đẹp và có thiện chí với chúng tôi lắm. Nhưng thú thật, chúng tôi dẫu muốn cũng e khó mà làm quân tử kiểu như thế. Chúng tôi chỉ là người bình thường, thậm chí tầm thường. Lo miếng ăn còn mệt mỏi. Thế mà, để làm quân tử theo tiêu chuẩn của Trung Hoa, Nho giáo thì: quân tử phải là người "Bần tiện bất năng di, Phú quý bất năng dâm, Uy vũ bất năng khuất". Nghĩa là nghèo khổ không làm thay đổi (tính cách, nhân phẩm), giàu có không trở nên dâm ô, tham lam, trước sức mạnh cũng không khuất phục. Quân tử là thà chết đói, không ăn cơm bất nghĩa, không làm điều xấu. Thà cam chịu chết chứ không chịu nhục, chịu tiếng dơ, "quân tử ninh thọ tử, bất ninh thọ nhục"... Cũng nói về quân tử của Trung Hoa, văn hào của dân tộc này là Lỗ Tấn đã dựng nên hình tượng AQ chính truyện, một hình tượng của dân tộc này vào thời đó. AQ nghèo, bị đàn áp, bóc lột do bọn cường hào... Anh không biết tự vệ cách gì, đành dùng phương pháp thắng lợi tinh là tự an ủi mình, khi bị đánh, bị lấy mất quần áo... rằng nó đánh mình là nó đánh bố nó, mình cho nó áo chứ không phải nó lấy được... Kiểu quân tử như vậy thì thật nguy hại! Còn thời nay? Thật khó cho những ai mơ làm quân tử ở thời này! Đôi khi, do cũng học được chút ít chữ nghĩa (thánh hiền), cũng chịu ảnh hưởng của đạo đức Nho gia..., chúng tôi rất chia sẻ cảm giác, tâm trạng bâng khuâng, uẩn ức của Khuất Nguyên, "xung quanh dều đục, chỉ mình ta trong". Nhưng mà, trước khi tác giả Ly tao ôm khối đá trẫm mình trên sông Mịch La để giữ danh tiết, ông thuyền chài có nói với Khuất Nguyên rằng, đại ý: "Sao ngài không như tôi, nước đục thì rửa chân, nước trong thì rửa mặt?". Khuất Nguyên đã nói, đại ý: "Ta thà chết để giữ danh tiết, chứ không xu phụ, theo thời để hưởng lợi bất chính...". Xem thế, thì Khuất Nguyên và ông thuyền chài, ai đúng, ai sai? Người Trung Hoa, dẫu đề cao những đạo lý Nho giáo với tam cương (quân-sư-phụ), ngũ thường (nhân-lễ-nghĩa-trí-tín), đề cao sự trung tín, lễ nghi..., nhưng vẫn nói: "kẻ thức thời, mới là tuấn kiệt". Nhưng như thế nào là "thức thời"?. Không dễ trả lời. Cũng như, không dễ trả lời người quân tử ở thời nay là gì? Đành rằng, nền tảng, quy chuẩn đạo đức đều có cái chung cho nhiều xã hội, nhiêù thời đại và có tính kế thừa, nhưng ở thời nay, thật khó để làm người quân tử như kiểu xưa, không oán đời, trách người. Làm được vậy, có lẽ, chúng ta đã thành Phật, thành Thánh nhân... mất rồi. Mà chúng tôi, than ôi, chỉ là lũ tiện nhân bé mọn, tầm thường. Mà việc của chúng tôi, xét đến cùng, không phải là oán đời, trách người, mà là đấu tranh cho lẽ phải. Tuy nhiên, ẩn ý của comment trên dành riêng cho chúng tôi, chúng tôi đã hiểu rồi, dù chúng tôi không mơ làm quân tử thời nay. An phận là một cách để có hạnh phúc, phải vậy không?

Comments (3) Posted to Chung 07/27,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng Chí phèo

 

Chí Pheøo: "Toâi sinh nhaàm thôøi ñaïi!"

Buoåi chieàu, tan laøm, maáy thaèng baïn noåi höùng ruû nhau ñi nhaäu thòt choù. Ngon, boå, reû, maùt, khoaùi khaåu cuûa daân nhaäu ngheøo. Caû ñaùm keùo nhau voâ moät quaùn væa heø ôû phoá thòt choù. Ñaàu thaùng, töôûng ít ngöôøi, ai deø, ñoâng theá. Hoùa ra, nhieàu keû cuõng khoaùi choù, chöù khoâng rieâng gì mình. Vöøa böôùc voâ, ñaäp ngay vaøo maét laø moät tay hoä phaùp: mieäng nhai nhoàm nhoaøm, aùo môû phanh khoe hình xaêm, maët seïo nhaèng nhòt. Anh Chí cuûa laøng Vuõ Ñaïi ñaây roài. Toâi kheùp neùp: "Chaøo anh Chí Pheøo!". Chí khoaùt tay: "Môøi ngoài!". Chaø, haén lòch söï gôùm! Toâi keùo gheá vaø thaû trí toø moø:

- Nghe ñaâu anh gieát Baù Kieán, bò ñi tuø cô maø?

-Ñuùng, tuø maáy naêm, roài ra. Con vôï Ba cuûa Baù Kieán chaïy choït cho toâi. Noù meâ toâi maø. Coù tieàn laø coù töï do thoâi. Khoái ngöôøi toäi to hôn toâi maø coøn thoaùt, huoáng hoà toâi chæ tröøng trò keû laøm haïi ñôøi toâi...

-Vaäy giôø anh laøm gì?

-Laøm baûo keâ, ñoøi nôï thueâ... Loaïi ngheà naøy ñang hot. Thò tröôøng, khaùch haøng voâ khoái, laøm khoâng xueå. Vôùi baûn lónh cuûa Chí naøy thì ñoù laø chuyeän nhoû. Chæ caàn Chí phoâ caùi maët ra laø khoái keû sôï vaõi ra quaàn! Nghó laïi ñuùng soá mình khoâng gaëp thôøi. Ngaøy xöa...

-Anh coù khi naøo aân haän vì ñaõ gieát Baù Kieán khoâng?

-Khoâng!Loaïi saâu daân moït nöôùc aáy cheát ñaùng kieáp. Toâi chæ tieác mình chæ gieát ñöôïc moät teân. Loaïi ngöôøi nhö Baù Kieán khoâng ít ñaâu.

-Nhöng anh cuõng coù "toäi" laø daùm boùp chaân cho baø Ba cuûa cuï Baù neân môùi bò cuï gheùt, traû thuø...

-Ñoù ñaâu phaûi do toâi. Do con muï Ba noù thích toâi chöù. Toâi laøm sao traùnh ñöôïc?Maø cuï Baù thì tham lam, ñoäc aùc... Chuyeän baø Ba chæ laø caùi côù thoâi.

-Chaø, hình nhö soá anh khoå vì... ñaøn baø?

- Ñöøng ñoå toäi cho ñaøn baø. Theá giôùi naøy vaãn do (phaàn lôùn) ñaøn oâng naém giöõ ñoù chôù. Trong nhieàu tröôøng hôïp, ñaøn baø, khoâng quyeát ñònh ñöôïc. Hoï chæ laø naïn nhaân. Nhöng cuõng coù nhöõng ngöôøi ñaøn baø chæ thích... "soáng baùm" voâ ñaøn oâng, taát nhieân phaûi laø ñaøn oâng giaøu. Vaø taát nhieân, nhöõng ngöôøi ñaøn baø ñoù phaûi coù nhan saéc.

-Ñuùng, chuyeän ñoù thaät ñaùng buoàn. Vaø noù khoâng chæ coù ôû thôøi anh. Thaät tieác khi hoï khoâng chòu töï quyeát ñònh cuoäc ñôøi cho mình.

-ÖØ, thoâi, nhaäu ñi, ñeå queân ñôøi!

Comments (1) Posted to Chung 07/27,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Đồng dao về Trung tâm Thương hiệu Vịt

  @Chú: Đây là bài viết của bạn Mõ quê choa vừa gửi cho chúng tôi- những chủ nhân của Blog này, xin đưa lên để bạn đọc thưởng lãm. Bài này nếu anh Tự Long biết được, đảm bảo sẽ năn nỉ xin học để hát cho Gala "Gặp nhau vào Thế kỷ tới"!


Đồng dao về Trung tâm Thương hiệu Vịt

*Lời thuật: Vừa rồi, Mõ tôi qua xứ Thanh, thấy trẻ con ở đây xúm nhau lại hát với nhau bài ca này. Hỏi chúng ai bày cho, chúng lắc đầu bảo không biết. Thấy lạ, Mõ tôi chép lại, truyền cho bạn bè xem. Ai cũng lấy làm thú vị, khuyên Mõ tôi nên phổ biến. Nể bạn, Mõ tôi nhờ những chủ nhân Blog này truyền tải, xem như là việc giải trí lúc sầu muộn của kẻ thất chí. Xin đừng lấy làm bận tâm.

Theo hiểu biết của Mõ tôi, bài này hát theo giọng hò sông Mã mới đúng điệu và âm luật. Bài hát như vầy:


Có ai vào Sài Gòn thành phố

Nhớ vô thăm Trung tâm Thương hiệu Vịt trong đó

Dô ta dô hầy...

Trung tâm này làm ăn rất lớn

Do một người gốc sông Mã lập ra

Nào trao cúp rồi trao bằng khen

Nào bình chọn rồi làm clip quảng cáo

Treo đầu dê mà bán thịt chó

Dựa vào tiền và những người quyền thế

Làm đủ trò bát nháo, lưa manh

Dô ta dô hầy...

Tiền như nước chảy vào túi lãnh đạo trung tâm

Dô ta dô hầy

Bao doanh nghiệp bị trung tâm lừa gạt

Bao nhân viên bị quỵt tiền lương

Dô ta dô hầy

Bao em gái mắt nâu chân dài

Chỉ là trò mua vui cho ngài giám đốc trung tâm

Dô ta dô hầy!

Ngài ôm ấp rồi ngài hứa hẹn

Sẽ thăng cấp rồi sẽ lên lương

Khi xong việc thì ngài quên hết

Còn bày trò cho vợ ngài đánh ghen

Để đuổi người ta ra khỏi trung tâm

Đuổi người ta ra đường cho sớm

Dô ta dô hầy!

Giám đốc xưng có bằng tiến sĩ kiến trúc

Vợ ngài xưng có bằng cử nhân kinh tế

Mà hồ sơ không có bằng cấp chứng minh

Dô ta dô hầy...

Hây dô ta là dô hầy!...

Tiến sĩ gì mà lưu manh thế?!

Cử nhân gì mà chửi tục ghê thế?

Dô ta dô hầy

Tiến sĩ gì mà đi lừa gạt con gái?!

Cử nhân gì mà lừa đảo nhân viên?

Dô ta dô hầy...

Người sông Mã chúng ta không thế

Người sông Mã chỉ bắn máy bay giặc Mỹ

Chứ không "bắn" đồng bào đồng chí

Chứ không "bắn" con gái nhà lành

Chứ không "bắn" doanh nghiệp để kiếm ăn

Chứ không gạt nhân viên để làm giàu nhanh chóng

Dô ta dô hầy!...

Ai có vào Sài Gòn thành phố

Nhắn dùm người sông Mã kia đớ

Hãy thôi đi đừng làm điều bất nghĩa

Cho người sông Mã được tiếng thơm lây

Và để lại chút ơn đức cho con cháu mai sau

Dô ta dô hầy

Hây dô ta là dô hầy!...

Mõ quê choa (chép lại)

Comments (3) Posted to Chung 07/27,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng nhà văn Mario Puzzo

 

Nhaø vaên Mario Puzzo:

Toâi qua Vieät Nam ñeå tìm caûm höùng saùng taùc

Trôøi Saøi Goøn saùng nay maùt dòu vaø trong treûo. Thieät laø moät ngaøy ñeïp trôøi ñeå uoáng Cafeù. Toâi tìm moät quaùn saân vöôøn nho nhoû vaø yeân tónh ñeå nhaâm nhi vò ñaéng vaø thöôûng thöùc söï tónh laëng cuûa söï coâ ñôn. Nhaïc hoaø taáu vang leân dìu daët da dieát nhöõng baûn tình ca cuûa Trònh. Toâi lim dim maét nhö mô maøng vaøo coõi moäng. Chôït töø ngoaøi coång quaùn xuaát hieän moät ngöôøi ñaøn oâng luoáng 60 tuoåi. OÂng ta: khuoân maët troøn beùo, loâng maøy raäm baïc phuû leân ñoâi maét maøu haït deû, töôùng troøn ñaäm, buïng pheä. Nhìn oâng ta toâi thaáy ngôø ngôï. Ñuùng roài, "cha ñeû" cuûa "Boá giaø" ñaây maø. Mario Puzzo. Toâi vöøa ngaïc nhieân vöøa toø moø. Chôø oâng ta an toaï, chôùp laáy thôøi cô, toâi qua, baét tay, laøm quen:

-Xin chaøo nhaø vaên Mario Puzzo, raát haân haïnh ñöôïc gaëp oâng ôû ñaây.

-Chaøo anh (maét oâng nhöôùng leân nhö doø hoûi, tay phaûi ñöa ra ngaäp ngöøng). Anh bieát toâi ö?

-OÀ, ngaøi quaù noåi tieáng. Ai töøng ñoïc qua "Boá giaø", "Luaät im laëng"... maø chaúng bieát ngaøi. (Gheù vai noùi nhoû: toâi laø fan cuûa ngaøi ñoù). Xin hoûi ngaøi qua Vieät Nam laâu chöa?

-Toâi qua Vieät Nam ñöôïc 2tuaàn roài. Hoâm nay toâi ñi uoáng Cafeù cuûa Vieät Nam.

-Xin ñöôïc hoûi ngaøi thaáy ñaát nöôùc chuùng toâi theá naøo. Vaø Cafeù cuûa chuùng toâi?

-Ñaát nöôùc caùc baïn raát ñeïp vaø yeân bình. Toâi khoâng noùi vôùi tö caùch moät nhaø ngoaïi giao ñaâu, cuõng khoâng phaûi laø moät vò khaùch. Toâi noùi vôùi tö caùch moät ngöôøi baïn cuûa nhaân daân Vieät Nam. Nhöng coù veû ñaèng sau cuoäc soáng oàn aøo naøy coù ñieàu gì ñoù chöa ñöôïc an taâm. Cafeù cuûa caùc baïn raát ngon, khoâng thua gì Cafeù cuûa caùc nöôùc Nam Myõ vaø chaâu AÂu. Thaät tieác laø noù chöa noåi tieáng. Vaø nhöõng saûn phaåm tinh cheá töø noù coøn ít oûi. Öôùc gì nhöõng saûn phaåm tinh cheá töø Cafeù cuûa caùc baïn ñöôïc xuaát khaåu. Luùc ñoù, toâi coù theå ngoài ôû nhaø mình uoáng Cafeù cuûa caùc baïn.

-Xin thay maët nhaân daân toâi caùm ôn nhöõng lôøi noùi chaân thaønh cuûa ngaøi. Xin hoûi: yù ñònh cuûa ngaøi qua Vieät Nam laàn naøy, ngaøi ñi du lòch chaêng?

-Toâi qua Vieät Nam vöøa ñeå du lòch vöøa ñeå tìm caûm höùng saùng taùc.aûTöôùc khi qua Vieät Nam, toâi ñaõ tìm hieåu tình hình ñaát nöôùc caùc baïn. Gaàn ñaây, toâi thaáy ôû ñaát nöôùc caùc baïn xaûy ra nhieàu caâu chuyeän raát haáp daãn, raát phuø hôïp vôùi nhöõng loaïi truyeän maø toâi ñaõ vieát nhö "Boá giaø", "Luaät im laëng"... Toâi hy voïng, khi ôû Vieät Nam veà, toâi seõ vieát ñöôïc moät soá taùc phaåm töông töï.

-Xin loãi ngaøi, toâi chöa hieåu, "chuyeän haáp daãn" maø ngaøi noùi ôû ñaát nöôùc chuùng toâi laø chuyeän gì?

-OÀ, anh ñaõ ñoïc nhöõng taùc phaåm cuûa toâi roài maø. Chaéc anh cuõng hieåu nhöõng chuyeän toâi muoán tìm hieåu ôû ñaây, muoán noùi vaø vieát laø chuyeän gì. Ví duï nhö nhöõng vuï aùn gaàn ñaây ôû nöôùc cuûa anh : vuï Naêm Cam, vuï moät vò thöù tröôûng tham oâ... Toâi muoán ñeà caäp ñeán caùi aùc vaø cuoäc chieán choáng laïi caùi aùc, caùi xaáusöï traû giaù cuûa nhöõng keû aùc, keû xaáu...

-AØ, toâi hieåu... Ngaøi töøng vieát nhöõng taùc phaåm moâ taû veà caùi aùc vaø cuoäc chieán choáng caùi aùc, xin hoûi: Khi moät xaõ hoäi maø caùi aùc noåi leân thì coù phaûi (neàn taûng ñaïo ñöùc cuûa) xaõ hoäi ñoù ñang suy ñoài?

-Xaõ hoäi naøo, thôøi naøo vaø ñaát nöôùc naøo cuõng coù caùi thieän vaø caùi aùc. Vaán ñeà laø caùi naøo chieán thaéng vaø laán aùp ñöôïc caùi naøo. Cuoäc chieán giöõa caùi thieän vaø caùi aùc laø cuoäc chieán laâu daøi vaø khoâng theå lô laø. Töø caâu hoûi cuûa anh, toâi ñoàng yù vôùi anh ôû choå naøy: muoán dieät tröø caùi aùc phaûi baét ñaàu baèng söï xaây döïng neàn taûng ñaïo ñöùc cho xaõ hoäi.

-Nhöng xaây döïng baèng caùch naøo vaø töø ñaâu, thöa oâng?

-OÀ, toâi khoâng theå traû lôøi caâu hoûi naøy troïn veïn ñeå thoaû maõn anh ñöôïc. Nhöng toâi nghó chuùng ta haõy baét nguoàn töø long toát, töø söï chaân thaønh ôû ngöôøi lôùn chuùng ta tröôùc.

-Xin hoûi ngaøi moät caâu hoûi veà ngheà nghieäp: vieát, moâ taû veà caùi xaáu, caùi aùc coù khoù hôn moâ taû, vieát veà caùi toát?

- Caâu hoûi cuûa anh raát thuù vò! Chöa coù ai hoûi toâi caâu ñoù caû. Toâi seõ noùi thaät: vieát, moâ taû veà caùc xaáu, caùi aùc khoù hôn moâ taû, vieát veà caùi toát. Bôûi vì, khi anh vieát veà caùi xaáu, anh phaûi vieát cho kheùo ñeå ngöôøi ta thaáy anh ñang coå vuõ cho caùi xaáu, maø laø anh ñang leân aùn noù, ñeå cho ngöôøi ñoïc, leân aùn, traùnh xa vaø cuøng nhau choáng laïi caùi aùc ñoù. Vieát veà caùi aùc, anh phaûi tænh taùo vaø cao tay. Coøn vieát caùi toát thì "nheï nhaøng" hôn, ít gai goùc vaø ñuïng chaïm hôn. Anh vieát khoâng hay, ngööoì ta cuõng nhaän ra ñöôïc caùi toát. Vaø anh khoâng phaûi lo sôï veà nhöõng heä quaû cuûa noù.

-Xin caùm ôn ngaøi raát nhieàu!

Comments (1) Posted to Chung 07/27,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng Ông Giám đốc TT

 

PHỎNG VẤN MỘT GIÁM ĐỐC TRUNG TÂM THƯƠNG  HIỆU

@Chú: Đây chỉ là Phỏng vấn tưởng tượng, chúng tôi mong mọi người hiểu đúng tinh thần của bài viết.

-Thưa ông, vì sao ông chọn Thương hiệu doanh nghiệp làm đối tượng nghiên cứu?

-À, vì hiện nay, thương hiệu là một tài sản vô hình của doanh nghiệp. Tài sản thì dễ có lợi nhuận. Vô hình thì không dễ phát hiện, mình nói sao người ta cũng tin, cũng theo. Mà nhiều người tin, khoái những "nghiên cứu" về thương hiệu của chúng tôi lắm nhé!

-Nghĩa là anh đã "gãi đúng chỗ ngứa" của doanh nghiệp, đã tìm ra bí quyết, tìm ra thị trường, nhưng tôi chưa hiểu vì sao doanh nghiệp lại đổ xô tham gia vào TT của ông?

-Tôi hỏi thật: Anh có thích được người khác khen mình không, thích nịnh không?

-À, cái đó thì... cũng có, còn tùy...

- Ấy đấy, anh thú nhận rồi đó. Con người mà, ai cũng khoái danh, háo danh lợi. Trung tâm chúng tôi tôn vinh doanh nghiệp bằng những chiếc Cúp vàng chói lóa, bằng những Bằng khen, Giấy chứng nhận trang trọng có chữ ký của những bậc quyền quý, có địa vị và được cả nước, thậm chí thế giới tôn trọng. Thì đấy, có vị tiến sĩ, viện sĩ... là người của trung tâm chúng tôi, họ trao tặng Cúp, Bằng khen... thì ai mà chẳng khoái?

-Dư luận cho rằng, Cúp của trung tâm ông trao cho doanh nghiệp còn nhiêù hơn nấm mọc sau mưa, nhiều hơn lá rụng vào mùa thu. Vậy chiếc Cúp đó có danh giá không, có uy tín chất lượng không?

-Cổ nhân nói: "Đa đa ích thiện", nhiều là tốt chứ. Càng nhiều Cúp, chứng tỏ chúng tôi làm ăn tốt, tạo được uy tín cho doanh nghiệp, đáp ứng tốt nhu cầu được tôn vinh của doanh nghiệp. Mà doanh nghiệp họ đưa tiền tới, dại gì mình không nhận? Còn chất lượng Cúp thì... tính sau. Chúng tôi có những lá bùa hộ mệnh, những bình phong, những nhân vật có thế lực hậu thuẫn cho chúng tôi. Còn sợ gì nữa? Cúp của chúng tôi, như tôi đã nói lúc đầu, là do những vị có chức quyền, học vị học hàm cao trao tặng chứ không phải là anh đạp xích lô, hay anh chạy xe ôm trao đâu nhé.

-Nhưng, thưa ông, giá trị của một chiếc Cúp vàng, Bằng khen không phải chỉ dựa vào uy tín của một số cá nhân trong Trung tâm ông trao tặng mà có. Giá trị, uy tín của thương hiệu cũng không chỉ dựa vào những cái Cúp, Bằng khen của trung tâm ông, nếu như doanh nghiệp đó và sản phẩm của doanh nghiệp đó không có uy tín, không có chất lượng cao?

-Ờ, thì chúng tôi cũng chỉ làm cái việc tôn vinh, trao Cúp... thôi chứ. Ai nộp tiền vô thì tôi trao. Vậy thôi. Chúng tôi không chịu trách nhiệm về chất lượng, uy tín của thương hiệu đó, doanh nghiệp đó (trước và sau khi chúng tôi trao cúp).

-Nói vậy thì ông, à không, trung tâm của ông trục lợi quá, tư lợi và cơ hội quá. Nói theo dân gian là "Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi", là làm ăn không đàng hoàng...

-He he, thì doanh nghiệp có nhu cầu được tôn vinh, được nhận Cúp... chứ chúng tôi có ép buộc họ đâu? Họ tự nguyện mà. Nói ông biết, nhiều doanh nghiệp muốn tham gia, muốn được chúng tôi trao Cúp còn không được nữa là... Lúc nãy anh nói gì nhỉ, à "gãi đúng chổ ngứa" của doanh nghiệp, đúng là khá đông doanh nghiệp hiện đang khoái những chiếc Cúp như ở chổ chúng tôi. Nhu cầu mà! Nhờ những chiếc cúp đó mà họ được người tiêu dùng biết nhiều hơn, hàng họ bán chạy hơn, đồng nghĩa là họ giàu hơn. Đâu có hại gì?

-Nếu một ngày doanh nghiệp, người tiêu dùng phát hiện ra là những chiếc Cúp của trung tâm ông chỉ là Cúp hàng mã, nghĩa là không có giá trị thì sao?

-Chẳng sao cả. Lúc đó, chúng tôi có thể đã giải tán để làm việc khác. Lúc đó, chúng tôi đã "hạ cánh an toàn" rồi... Những chiếc Cúp đã trao cho doanh nghiệp, nó sẽ thuộc về doanh nghiệp mãi mãi. Nhiệm vụ của chúng tôi thế là xong!

-Ồ, nói vậy thì ông không chịu trách nhiệm gì về những chiếc cúp sau khi trung tâm ông trao cho họ ư?

-Không, trách nhiệm của chúng tôi là thu tiền của doanh nghiệp để trao cúp cho... hoành tráng. Sau đó là phần của doanh nghiệp tự lo. Chúng tôi có hàng trăm, hàng ngàn doanh nghiệp thành viên, làm sao mà quan tâm hết được? Anh hỏi gì nữa không, tôi sắp họp rồi. Lại sắp tổ chức trao Cúp nữa. Bận tối mặt. À, anh vào nói với cô thư ký nhân thư mời họp báo khi trao cúp nhé. Khi nào báo đăng bài phỏng vấn tôi, anh báo để tôi nói nhân viên mua mấy ngàn tờ, phát vào dịp trung tâm trao Cúp Vì sự nghiệp môi trường Xanh sắp tới nhé. Rồi, cảm ơn anh! Bắt tay vì thương hiệu của anh và của tôi nào!

Ký giả dạng

Comments (11) Posted to Chung 07/23,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng Xuân tóc đỏ

 

Xuaân Toùc ñoû: Theå thao ñaõ cöùu ñôøi toâi!

Buoåi saùng, ñang treân chaïy xe treân ñöôøng phoá Saøi Goøn ñeå tôùi cô quan thì bò keït xe. Moät daõy ngöôøi bò doàn laïi, ñoâng ñaëc muoán ngheït thôû. Toâi nhìn daùo daùc mong tìm choã troáng thoaùt thaân, boãng nhìn thaáy moät maùi toùc ñoû hoe maøu raâu baép. Nhìn haén quen quen. "Xuaân Toùc ñoû. Ñoác tôø Xuaân!". Haén öôõn ngöôøi: "Vaâng! chuùng toâi raát ñöôïc haân haïnh!" . OÂi, ñích thò haén roài!

- Ngaøi ñang ôû Haø Noäi maø, sao laïi vaøo ñaây?

- Suît!Toâi phaûi troán vaøo ñaây ñeå chaïy vuï X. Toâi laøm thaày duøi trong vuï ñoù neân ngoaøi ñoù CA ñang truy.

-Vaäy sao ngaøi khoâng nhuoäm toùc ñi. Nhìn maùi toùc noåi tieáng cuûa ngaøi ai maø khoâng nhaän ra?

-OÂ, oâng laïc haäu quaù! Toùc toâi baây giôø ñang laø moát ñoù. Ñeå vaäy vöøa thôøi thöôïng, vöøa an toaøn vì laãn vaøo ñaùm ñoâng, ít bò loä.

-Ngaøi noùi ñuùng, "aên vuïng phaûi bieát chuøi moàm", phaûi bieát xoùa daáu veát, phaûi bieát hoøa laãn vaøo soá ñoâng...

-Quan troïng hôn laø phaûi bieát phuûi traùch nhieäm, phaûi bieát ruùt kinh nghieäm...

- Ngaøi baây giôø coøn chôi tennis khoâng?

- Hoûi laï!Khoâng chôi tenis, ñaâu coøn laø Xuaân toùc ñoû nöõa. Theå thao ñaõ cöùu ñôøi toâi ñoù. Thôøi giôø cuõng vaäy. Theå thao ñaõ cöùu bao ngöôøi. Theå thao muoân naêm!

-Nhöng Theå thao cuõng ñaõ "gieát" bao ngöôøi..

-Ñuùng! Nhöng ñoù laø nhöõng keû duøng theå thao ñeå mua baùn. Troø ñoù deã bò loä taåy. Cao caáp hôn laø phaûi bieát duøng theå thao nhö moät taám buøa, moät chaát keát dính ñeå keát giao. Phaûi ñoái ngoaïi, oâng aï! Phaûi bieát duøng theå thao ñeå ñoái ngoaïi... coù lôïi cho mình. Ñoù laø baøi hoïc saâu saéc nhaát maø toâi ruùt ra trong cuoäc ñôøi mình. Baây giôø, aùp duïng vaãn coøn hôïp thôøi laém!

-Theá coøn kinh nghieäm tình aùi? Ngaøy xöa, ngaøi thaät may maén, thaät "soá ñoû" khi ñöôïc coâ Tuyeát vaø khoái baø meâ...

- Cuõng do theå thao. Maø nghó cuõng laï, mình cöù giaû vôø bao nhieâu, thieân haï laïi cöù toân xöng mình baáy nhieâu. Vaán ñeà laø phaûi bieát taïo ra veû ngoaøi thaät toát. Nhieàu ngöôøi deã bò veû ngoaøi ñaùnh löøa laém! Caùc cuï daïy roài: "Hôn nhau taám aùo manh quaàn/ Côûi ra mình traàøn ai cuõng nhö ai".

-Vaâng, "quen troïng daï, laï troïng aùo quaàn" maø.

-Bôûi vaäy, noùi: "Taám aùo khoâng laøm neân thaày tu" laø sai. Sai traàm troïng! Nhieàu ngöôøi nhìn vaäy maø khoâng phaûi vaäy ñaâu!...Ngöôøi ta coù theå thay ñoåi y phuïc cuûa mình ñeå cho hôïp... hoaøn caûnh, vò trí, thôøi ñaïi.

-Toâi vaãn thaéc maéc: Sao ngaøi chinh phuïc ñöôïc nhieàu phuï nöõ theá. Toaøn coâ xinh, danh giaù!

-Toâi ñaâu coù chinh phuïc hoï! Chính hoï lao vaøo toâi chöù. Khi ngöôøi ta noåi danh, coù ñòa vò, coù tieàn, moïi thöù seõ nhö moät guoàng maùy töï vaän haønh, moïi thöù seõ töï ñeán, keå caû aùi tình.

- OÀ, moïi chuyeän ñôn giaûn quaù nhæ!?

-Vaán ñeà laø phaûi bieát thöùc thôøi, phaûi bieát choïn baïn ñeå chôi. Phaûi coù eâ kíp aên yù. Thoâi, toâi baän laém!Toâi ñi ñaây. Baùi - bai, meïc - xi, gaëp sau...

Noùi xong, Xuaân phoùng xe vuø maát, khuaát daïng sau chieác xe buyùt to luø luø ñang chaén ngang tröôùc maët toâi. Tay naøy "löôïn" cuõng aùc!

Comments (2) Posted to Chung 07/22,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng: Sharon Stone

 


Sharon Stone:

Toâi qua Vieät Nam tìm dieãn vieân cho "Baûn naêng goác 4"


Buoåi tröa, trôøi Saøi Goøn noùng nöïc. Ai naáy ñeàu meät nhoaøi döôùi caùi naéng gay gaét. Ñöôøng phoá cuõng ueå oaûi theo thôøi tieát. Khoâng gian im aéng. Naéng theá naøy thaät vaát vaû cho ai coù vieäc phaûi ñi ra ngoaøi. Vaäy maø toâi laïi phaûi chaïy ñi laáy tin cho toøa soaïn. Ñang chaïy lô mô, ngang qua saân bay Taân Sôn Nhöùt, chôït thaáy moïi ngöôøi bu ñen, nhoán nhaùo, nhoøm ngoù, xì xaøo, chæ troû. Toâi tænh nguû ngay. Tính toø moø vaø beänh ngheà nghieäp noåi leân, toâi döøng xe, hoûi ngöôøi beân caïnh: "Chuyeän gì theá?". "Khoâng roõ. Nghe ñaâu coù minh tinh Hollywood saép ñi qua ñaây". "Ai theá?". "Tui hoång bieát. Chôø xíu bieát lieàn chöù gì". Thoâi neùn loøng chôø vaäy. Luùc sau, ñaùm ñoâng giaõn ra. Töø choå troáng, toâi ngheånh coå leân nhìn. Ñoù laø moät ngöôøi ñaøn baø xinh ñeïp, toùc vaøng, maét xanh, thaân hình raát quyeán ruõ, boác löûa, trong boä vaùy cöïc kyø kheâu gôïi. Baø ta vaãy tay, cöôøi thaät töôi vaø...raát gôïi tình! Sharon Stone, coâ ñaøo xinh ñeïp boác löûa cuûa "baûn naêng goác". Vaïch ñaùm ñoâng, toâi saùp laïi gaàn vaø "taùc nghieäp":

-Xin chaøo baø Sharon Stone! Chuùc möøng baø ñaõ ñeán Vieät Nam! Xin hoûi, baø qua ñaây ñeå du lòch hay nhaän con nuoâi?

-Khoâng, toâi khoâng baét chöôùc "oâng baø Smith" ñaâu. Cuõng khoâng phaûi ñi du lòch. Toâi qua ñaây ñeå tìm dieãn vieân nöõ chính cho phim "Baûn naêng goác 4" maø toâi saép saûn xuaát. Baïn bieát ñaáy, toâi cuõng khoâng coøn treû nöõa vaø khoâng coøn phuø hôïp vôùi vai dieãn noåi tieáng cuûa mình nöõa. Toâi muoán taïo cô hoäi vaø giuùp ñôõ ngöôøi khaùc baèng caùch nhöôøng vai naøy cho hoï. Qua moät soá phöông tieän thoâng tin, toâi ñöôïc bieát, ôû ñaát nöôùc caùc baïn vöøa coù moät nöõ dieãn vieân treû khaù noåi tieáng vaø xinh ñeïp môùi ñoùng moät boä phim khaù aán töôïng. Toâi coù xem qua boä phim ñoù vaø toâi nghó coâ aáy raát phuø hôïp vôùi vai nöõ chính trong phim naøy. Vaø toâi ñi tìm coâ aáy.

- Baø coù theå tieát loä danh taùnh cuûa coâ ta ñöôïc khoâng?

- OÀ, ñoù laø chuyeän bí maät cuûa ñoaøn laøm phim. Baïn bieát ñoù, khi boä phim chöa quay, vaø khi chuùng toâi coøn ñang thöông löôïng vôùi dieãn vieân thì danh taùnh cuûa hoï khoâng ñöôïc pheùp tieát loä tröôùc baùo chí. Tröø khi nhaø saûn xuaát yeâu caàu laøm theá ñeå thu huùt coâng chuùng. Nhöng toâi nghó caùc baïn cuõng coù theå ñoaùn ra coâ aáy laø ai.

-Do ñaâu baø nghó raèng coâ aáy phuø hôïp vôùi vai dieãn trong "Baûn naêng goác 4". Baø chôù queân ñaây laø VN...

- Toâi bieát raát roõ ñieàu ñoù.Toâi bieát veà vaên hoùa, phong tuïc cuûa caùc baïn. Nhöng chuùng toâi môøi coâ ta vôùi tö caùch caù nhaân. Vaø boä phim seõ ñöôïc quay ôû Myõ. Rieâng toâi, vôùi kinh nghieäm dieãn vai naøy laâu naêm vaø linh caûm, toâi tin coâ aáy seõ thaønh coâng. Coâ aáy treû, ñeïp vaø dieãn raát töï nhieân nhöõng caûnh noùng. Toùm laïi, raát hôïp vai!

-Baø vöøa noùi ñeán vaên hoùa. Vaên hoùa VN khaùc vaên hoùa Myõ, thöa baø. Lieäu coâng chuùng ôû VN coù chaáp nhaän moät ngöôøi Vieät tham gia ñoùng "Baûn naêng goác"?

- Vaâng, toâi bieát! Ngöôøi phöông ñoâng caùc baïn raát kî chuyeän ñoù. Nhöng chuùng ta ñang hoäi nhaäp cô maø? Toâi nghó roài hoï seõ thoâng caûm thoâi. Vaû laïi, chæ laø ñoùng phim thoâi. Coù gì quan troïng ñaâu. Neáu boä phim thaønh coâng, coâ ta noåi tieáng thì...

-Toâi hieåu baø muoán noùi gì. Nhöng noåi tieáng maø ñi keøm tai tieáng thì cuõng sôùm suïp ñoå! Ngöôøi Vieät chuùng toâi coù caâu: "mua danh ba vaïn, baùn danh moät ñoàng!". Vôùi laïi coøn giaù trò ñaïo ñöùc. Khoâng theå chaø ñaïp leân ñaïo ñöùc, hay baát chaáp taát caû ñeå... noåi tieáng. Caùi tieáng ñoâi khi chæ laø danh haõo!

- OÀ, oâng quaû laø saâu saéc, nhöng caàu toaøn ñeán cöïc ñoan... Caùi gì cuõng coù giaù cuûa noù chöù. Phaûi traû giaù chöù. Vaán ñeà laø baïn choïn caùi naøo.

-Nhöng nhieàu khi, ngöôøi ta khoâng ñuû tænh taùo vaø khoân ngoan ñeå löïa choïn cho ñuùng. Xin hoûi caâu cuoái: Sau nhieàu naêm ñoùng loaït phim "Baûn naêng goác", baø caûm thaáy theá naøo?

-Vôùi toâi, "Baûn naêng goác" laø moät boä phim raát tuyeät! Vaø vai dieãn maø toâi töøng ñaûm nhaän nhieàu laàn cuõng tuyeät vôøi. Toâi raát thích loaïi vai dieãn nhö theá! Thaät tieác khi phaûi chia tay vôùi vai dieãn ñoù. Nhöng phaûi theá thoâi, toâi khoâng coøn treû nöõa ñeå ñuû söùc vaø caûm xuùc ñeå ñoùng nhöõng caûnh aâu yeám laõng maïn trong "Baûn naêng goác" nöõa. Vai dieãn naøy caàn daønh cho nhöõng ngöôøi treû. Hoï hôïp hôn, vì hoï treû hôn neân dieãn xuaát vaø caûm xuùc seõ chaân thaät hôn, gioáng nhö coâ dieãn vieân cuûa caùc baïn vaäy. Coâ aáy dieãn nhöõng caûnh aáy raát coù hoàn. Coù theå goïi ñoù laø moät taøi naêng! Toâi khaâm phuïc coâ ta. Noùi theo ngoân ngöõ cuûa caùc baïn: "Tuoåi treû taøi cao!".

-Xin caûm ôn baø vaø chuùc baø thaønh coâng!


Comments (1) Posted to Chung 07/22,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Bình luận Văn nghệ:

 

Phim Việt trông chờ... "ngoại binh"?

Trong bối cảnh hiện nay, phim Việt Nam có vẻ như đang phải trông chờ vào các "ngoại binh" là dòng phim do các nhà làm phim Việt kiều, hợp tác với nước ngoài, sản xuất.

Dòng phim Việt kiều

Không chỉ đến bây giờ mới xuất hiện dòng phim Việt kiều này. gần chục năm trước, dòng phim này đã xuất hiện lẻ tẻ với những bộ phim của đạo diễn Trần Anh Hùng- các phim Mùa hè chiều thẳng đứng, Mùi đu đủ xanh, Xích lô... và đạo diễn Tony Bùi- phim Ba mùa... Có thể nói những bộ phim này đều khá nổi tiếng và gây sự chú ý cho khán giả. Gần hơn một chút, là hai bộ phim cũng để lại nhiều ấn tượng cho khán giả. Đó là phim Thời xa vắng của đạo diễn Hồ Quang Minh và Mùa len trâu của Đặng Võ Nghiêm Minh. Riêng với nữ đạo diễn Việt Linh, không biết nên gọi chị bằng Việt kiều hay không, đã rất thành công với Mê Thảo- Thời vang bóng, chuyển thể từ hai tác phẩm Chùa Đàn Thời vang bóng của nhà văn Nguyễn Tuân. Gần đây nhất là hai bộ phim Áo lụa Hà ĐôngDòng máu anh hùng, hợp tác giữa hãng phim trong nước và nhóm làm phim Việt kiều, đoạt khá nhiều giải thưởng. Áo lụa Hà Đông là phim do hãng phim Phước Sang đầu tư, đạo diễn Việt kiều Nguyễn Huỳnh dàn dựng. Phim Dòng máu anh hùng do hãng phim Chánh Phương của nghệ sĩ Chánh Tín, sản xuất. Phim này do đạo diễn Charlie Nguyễn dàn dựng với một dàn sao ngoại, Việt kiều: Jonny Trí Nguyễn, Dustin Nguyễn... Được tiếp sức, "tiếp máu" từ các "ngoại binh" đầu tư khá lớn về chi phí, kỹ thuật... hai phim trên đã thắng lớn cả về doanh thu lẫn danh tiếng trong nghề. Thừa thắng xông lên, đạo diễn Charlie Nguyễn tuyên bố sẽ làm tiếp phim Lửa Phật, với lời hứa sẽ vượt Dòng máu anh hùng. Lửa Phật- kịch bản do chính Dustin Nguyễn viết. Anh cũng đảm nhận luôn một vai trong phim này vùng Ngô Thanh Vân và Trí Nguyễn.

Hợp tác với nước ngoài

Hãng phim Phước Sang đã hợp tác với nhóm làm phim Hàn Quốc sản xuất phim kinh dị Mười. Phim Mười kể về Jae Eun, một cô gái mơ trở thành tiểu thuyết gia ở Hàn Quốc. Jae Eun phát hiện một lời nguyền gắn liền với nhân vật tên Mười ở Việt Nam. Cô đến Việt Nam và mọi chuyện xảy ra... Phim do đạo diễn Kim Tae Kyung dàn dựng. Bộ phim này đã gây được sự chú ý của giới trong nghề lẫn khán giả vể đề tài phim kinh dị hiếm hoi ở Việt Nam. Không riêng điện ảnh, truyền hình cũng nhanh nhạy và quyết liệt hợp tác với nước ngoài. từ mua kịch bản để chuyển thể, mời dàn dựng... với hi vọng yếu tố lạ, yếu tố ngoại sẽ hấp dẫn khán giả hơn. Minh chứng rõ nhất là một số phim gần đây được làm theo công nghệ nước ngoài, cụ thể là công nghệ Hàn Quốc, như phim Mùi ngò gai, Hoa dã quỳ... từng phát trên HTV7.

Sao chỉ trông chờ... "ngoại binh"?

Sau một thời kỳ hoàng kim với những bộ phim cách mạng kinh điển danh tiếng như Cánh đồng hoang, Ván bài lật ngửa... điện ảnh Việt Nam đang tụt dốc, đuối sức và già nua. Nhiều cuộc hội thảo đã mở ra nhưng việc tìm ra con đường cho sự phát triển của phim Việt xem chừng còn mù mờ. việc trông chờ vào "ngoại binh" như trên cũng chỉ là kiểu giật gấu vá vai, mượn gạo ăn đỡ đói của con nhà nghèo. Một nền điện ảnh thực sự mạnh, không thể chỉ trông chờ vào "ngoại binh" như hiện nay được. Đó là chưa kể có những ngoại binh cũng chẳng giỏi giang gì để "giúp" mà chỉ làm "rối" thêm như chuyện bộ phim "Sài Gòn nhật thực" của đạo diễn Việt kiều Otello Khanh. Điện ảnh Việt vẫn đang thiếu nội lực để vượt lên.

Nguyễn Văn Thịnh

Comments (0) Posted to Chung 07/22,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ- Giãi bày

 

Nguyễn Văn Thịnh 
Giãi bày

Em ơi

anh chẳng phải là vua chúa

nên chẳng có ngai vàng, cung điện dâng tặng em

anh cũng không là công tử, con quan

để mang đến cho em vàng bạc hay dinh thự xa hoa, ngọc ngà châu báu

anh chỉ là người làm thơ quèn

gia tài chỉ có những câu thơ vụn vặt

những câu thơ buồn chẳng an ủi nổi ai

chỉ làm tim anh ứa lệ

nhưng dù nghèo hèn, anh cũng không thể giấu lòng mình

giấu một câu nói kinh điển của loài người khi biết yêu: anh yêu em!

Nếu cần phải chứng tỏ tình yêu của mình

anh sẽ khoét rỗng trái tim anh

đặt em vào đó

anh sẽ làm thơ

và hát cho em nghe mỗi lúc em buồn

nếu cần phải chứng minh tình yêu của mình

anh sẽ rải hoa hồng trên những con đường em qua

Nhưng nếu lỡ một ngày

thất cơ lỡ vận

anh thành một người ăn mày

đói khổ và rách rưới

sống lay lắt bên vỉa hè

tăm tối lạnh lẽo

em có rời bỏ anh

nhẹ nhàng như gió?

mà nếu thế

anh cũng vẫn yêu em

Và đêm đêm

trên vỉa hè tối tăm, lạnh lẽo

anh làm bạn với gió trăng và rượu

anh ngồi bất động và hồi tưởng

về em

không có bạn bè và ly chén

anh sẽ rót rượu ra lòng bàn tay

hòa với sương trời mà uống

nghe rượu ngấm vào tim

bỏng cháy

anh sẽ lẩm nhẩm đọc thơ mình trong đêm tối

và sống với hồi tưởng về em

dù anh đã trở thành quá khứ trong em

thành những ký ức em muốn quên

thành dĩ vãng em cho là nông nổi

em muốn quên

dẫu vậy anh vẫn nhớ em

trong âm thầm cháy bỏng

trong tuyệt vọng

cô đơn

Em ơi

nói ra những lời này

anh chỉ muốn giãi bày một sự thực: em là người quan trọng với đời anh!

                                                                                                     Tp.HCM, 22/11/2007

Comments (4) Posted to Chung 07/20,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng Sherlock Homes

 

@chú: Bài này viết lâu rồi, nay đưa lên lại, vì vẫn còn.. thời sự lắm.

Sherlock Holmes:

VN laø thò tröôøng tieàm naêng cho ngheà thaùm töû

Laàn naøy, "toaø soaïn" phaân coâng toâi xuoáng mieàn Taây tìm hieåu vuï saäp caàu Caàn Thô ñeå vieát baøi. Ñi thì toâi hoång ngaùn. Nhöng vuï naøy baùo "böï" laãn baùo "beù" ñaõ xôùi tung, caøy naùt heát roài. Coøn gì ñeå vieát? Nghó vaäy, nhöng toâi nín thinh, laàm luõi ñi vaø aâm thaàm lo. Xuoáng tôùi nôi, toâi loø doø tôùi hieän tröôøng. Chæ thaáy: Ñaát caùt ngoån ngang töïa moät vuï... soùng thaàn. Vaäy maø môùi caùch ñaây ít thaùng, nôi naøy töøng chöùng kieán caûnh hoan hæ, töng böøng cuûa l khai tröông! Ñang loay hoay tìm goùc ñoä ñeå chuïp maáy taám aûnh thì phaùt hieän ra moät ngöôøi ñaøn oâng. Ngöôøi aáy: ñaàu ñoäi muõ phôùt, mình maëc aùo veùt ñuoâi toâm thôøi nöõ hoaøng Catherina, khuoân maët gaày khaéc khoå caøng toân theâm aùnh maét saùng saéc saûo cuûa oâng ta. Mieäng oâng ngaäm moät oáng taåu lôùn, phì pheøo. Tay kia caàm kính luùp saêm soi. Sherlock Holmes! Ñuùng oâng ta roài. Toâi xaêng xaùi tieán laïi.

- Chaøo ngaøi Holmes, sao ngaøi coù maët ôû ñaây?

-A, chaøo anh baïn treû! Ta ñeán vì coâng vieäc, vì nhieäm vuï cuûa ta. Holmes xöa nay chöa bao giôø laøm chuyeän gì maø khoâng coù lyù do. Ta ñeán VN theo lôøi môøi cuûa chính phuû nöôùc Nhaät ñeå ñieàu tra vuï saäp caàu Caàn Thô. Coøn anh, anh laøm gì ôû ñaây?

-Toâi laø phoùng vieân, ñeán tìm hieåu vuï naøy, thöa ngaøi.

-AØ, anh laø kyù giaû ö?Ta vaø anh cuõng coù neùt gioáng nhau veà ngheà nghieäp ñaáy.

-Gioáng nhau? YÙ ngaøi laø gì?

-Thaùm töû nhö ta vaø nhaø baùo nhö anh ñeàu cuøng ñi tìm söï thaät. Coù ñieàu, muïc ñích vaø caùch thöùc ñeå coâng boá söï thaät ñoù thì... khoâng gioáng nhau. Nhaø baùo coâng boá söï thaät cho coâng chuùng, coøn ta, ta coâng boá söï thaät cho... khaùch haøng.

-OÀ, quaû vaäy, ngaøi laø moät thaùm töû thaønh thaät, moät phaåm chaát hieám cuûa moïi thôøi ñaïi.

-Chính vì vaäy, ta môùi toàn taïi laâu vaäy chôù. Ngheà naøo cuõng vaäy, ngoaøi taøi naêng ra, coøn caàn söï thaønh thaät (coù "chöøng möïc"). Ñuùng khoâng, anh baïn?

-Vaâng, ñieåm naøy toâi khoâng tranh luaän. Xin hoûi ngaøi ñaõ tìm thaáy chöùng cöù gì chöa? Nguyeân nhaân cuûa vuï saäp caàu laø do ñaâu?

-Ta coøn ñang ñieàu tra, chöa theå tieát loä, nhaát laø vôùi nhaø baùo caøng phaûi... giaáu. Ta ñaõ noùi roài, ta chæ noùi söï thaät cho khaùch haøng cuûa ta thoâi. Nhöng ta seõ tieát loä cho anh chuùt ít thoâng tin ñeå ñaêng baùo, vôùi ñieàu kieän anh phaûi traû thuø lao cho ta vaø chæ ñöôïc coâng boá khi ta cho pheùp vaø coâng boá coù "chöøng möïc". Anh bieát ñoù, ta coøn phaûi soáng. Ta khoâng muoán thaát nghieäp.

-Ñöôïc roài, toâi seõ tuaân thuû luaät chôi cuûa ngaøi. Ngaøi noùi ñi?

-Anh baïn gheù tai gaàn ñaây, ta noùi nhoû: bí maät naèm ôû döôùi chaân caàu... Ñoù laø nguyeân nhaân. Khi naøo anh gheù khaùch saïn ta ôû, ta seõ noùi roõ hôn.

-OK, cho pheùp toâi hoûi theâm: tröôùc khi qua VN ñieàu tra veà vuï naøy, chaéc ngaøi coù tìm hieåu veà tình hình cuûa nöôùc chuùng toâi.

-Ta bieát, tröôùc khi qua ñaây, ta phaûi tìm hieåu vaø tìm kieám nhöõng thoâng tin lieân quan chôù. Ta cuõng bieát, tröôùc vuï saäp caàu naøy, ngaønh Giao thoâng cuûa nöôùc anh ñaõ coù nhieàu vuï "luøm xuøm": vuï P, vuï tai naïn ñöôøng saét... Toaøn chuyeän ñoäng trôøi. Baùo chí caùc anh töøng laøm ruøm beng. Nhöng ñaâu laïi vaøo ñaáy. Theo ta, söï thaät cuûa nhöõng vuï noù vaãn môùi ñöôïc coâng boá... "chöøng möïc". Kyø laï laø nhöõng ngöôøi lieân quan chæ töï "ruùt kinh nghieäm"...

- Ñuùng vaäy, neáu laø ngaøi, ngaøi seõ ñieàu tra nhöõng vuï ñoù nhö theá naøo? Ngaøi seõ ñieàu tra tôùi cuøng vaø coâng boá heát söï thaät?

-OÀ, anh hoûi môùi kheùo laøm sao?Ta chæ laø moät thaùm töû. Hôn nöõa vuï vieäc laïi ôû nöôùc caùc anh. Lieäu hoï coù môøi ta ñieàu tra? Vaø noùi thaät, ôû ñaây, ta cuõng khoâng daùm coâng boá heát söï thaät ñaâu? Moïi chuyeän ñaõ ñöôïc "saép xeáp" saün roài.

-AØ, toâi queân hoûi: baùc só Wastson, baïn cuûa ngaøi, coù qua cuøng ngaøi khoâng?Toâi nhôù, oâng aáy laø moät trôï thuû ñaéc löïc cho ngaøi trong nhieàu vuï ñieàu tra.

-Ñuùng vaäy, oâng aáy laø moät ngöôøi baïn tuyeät vôøi. OÂng aáy ñang ôû beänh vieän ñeå giuùp ñôõ caùc beänh nhaân. Toâi nghó, coù theå oâng aáy seõ tìm thaáy ñieàu gì ñoù giuùp ích cho toâi trong vieäc ñieàu tra töø... caùc beänh nhaân.

-Ngaøi coù yù ñònh haønh ngheà ôû VN khoâng? Ngaøi nhaän ñònh theá naøo veà ñoäi nguõ nhöõng ngöôøi ñieàu tra cuûa chuùng toâi?

-Vieät Nam seõ laø moät thò tröôøng tieàm naêng cuûa ngheà thaùm töû, neáu coù cô cheá "thoaùng" hôn cho ngheà naøy. Ta hieän giôø khoâng coù yù ñònh haønh ngheà ôû VN. Nhöng bieát ñaâu, sau naøy... Trình ñoä ñieàu tra cuûa caùc baïn raát gioûi. Coù ñieàu, chæ taøi khoâng, chöa ñuû. Anh laø ngöôøi thoâng minh, haõy töï hieåu laáy.

-Vaâng, caùm ôn ngaøi!
Nguyễn Văn Thịnh

Comments (0) Posted to Chung 07/17,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Phỏng vấn tưởng tượng: Phỏng vấn Bao Công

 

Bao Công: Phá án giỏi cần công tâm

Sáng nay, ghé cơ quan sớm. Đang ngồi uống cà phê vỉa hè tán dóc về thế sự với mấy ông bạn đồng nghiệp. Ai nấy xôn xao bàn tán chuyện chính trị, chuyện trong làng báo. Tôi nghe lơ đãng vì thông tin đó mình đã biết rồi. Bàn nhiều vô, lỡ có kẻ hóng hớt, e vạ lây. Đang mơ màng như thế, chợt một bóng người đàn ông cao lớn lướt qua, rồi đi vào trong quán, ngồi xuống. Tôi nhìn hình dạng người này sao quen quen. Nhìn lên khuôn mặt thì thấy: da đen nhẻm, miệng rộng, mắt sáng quắc, lông mày rậm, quai hàm bạnh, đặc biệt trên trán có hình nửa mặt trăng. Á, ngài Bao Công, ngài Bao Công đấy. Tôi lặng lẽ và khúm núm đi qua bàn ngài Bao Công. Ngài nhìn tôi, ý chừng dò hỏi, tôi thưa:

-Dạ, xin lỗi, ngài có phải là ngài Bao Công, Bao Thanh Thiên nổi tiếng công minh chuyên điều tra các vụ án oan cho dân không?

-Đúng, sao anh biết ta?

Tôi cười:

-Dạ, dù ngài đã hoá trang, nhưng nước da và khuôn mặt ngài thì dù có đi phẫu thuật thẩm mỹ, con cũng nhận ra.

Bao Công tủm tỉm:

-Anh thật vui tính, ta quên mất. Mà ta tưởng sau mấy thế kỷ, thiên hạ đã quên ta rồi chứ.

-Dạ, làm sao mà quên được ngài. Ngài không chỉ nổi tiếng mà còn là ước mơ của chúng con. Người ta ai lại đi quên ước mơ của mình. Không được phép quên. Với lại bọn thứ dân nghèo kiết như con thì không mơ ước nghĩa là không tồn tại trong đời nữa...

Bao Công gật gù:

-Ừ, mơ ước đôi khi cũng giải thoát được nhiều thứ cho... dân nghèo. Gì nhỉ, à, ta nhớ ra rồi, giảm stress, giảm căng thẳng, trầm uất, bế tắc... trong cuộc sống. Từ này ta mới học được đấy. Ngươi thấy ta học ngoại ngữ nhanh không?

-Dạ, ngài là người quá thông minh mà. Nếu không thì đâu thể phá nổi mấy cái án oan và gần như không có chứng cứ, lại bị cản trở hoài. Dạ nhân đây, ngài cho con hỏi: Vì sao ngài có thể phá nhiều vụ án oan tài tình như thế?

-Câu này hơi khó trả lời. Vì ta không thể tiết lộ bí mật nghề nghiệp cho anh được. Sinh mệnh của ta đó. Mà nếu ta tiết lộ, sẽ có Bao Công thứ hai cạnh tranh thì sao? Nhưng thôi, để ta nói gọn thế này: Phá án, cần rất cần chứng cứ (nhân chứng, vật chứng, lời khai...) để luận tội, buộc tội phạm nhân. Nhưng anh cũng nên tỉnh táo đề phòng chứng cứ giả. Bí quyết phá án của ta là biết đặt mình vào vai trò, tâm lý của kẻ phạm tội, rồi suy luận, rồi điều tra... Nhưng nhớ kỹ, muốn phá án giỏi -nhất là án oan - anh phải công tâm, không tư thù, tư oán, tư lợi, không sợ bị cản trở, bị đe doạ... Nếu vấp những thứ đó, anh sẽ phá án thất bại.

-Dạ, làm được như ngài thật khó. Vì con người ta thường bị công - tư lẫn lộn, bị mua chuộc, bị ép buộc...

-Vậy nên cần bản lĩnh của người phá án. Và số người có bản lĩnh như thế, thật không có nhiều.

-Dạ, nhưng ngài làm việc, ngài phá án, đâu phải chỉ mình ngài. Còn Vua của ngài, còn đồng liêu của ngài. Nếu vua và đồng liêu chống lại ngài thì sao?

-Anh nói đúng. Chỉ một mình ta thì không làm nổi. Phải có hậu thuẫn chứ. Ta may mắn gặp được minh quân và được tin tưởng, ủng hộ, nếu không thì... bó tay.

-Nhưng mà, thời ngài có những vụ án ngài điều tra, cũng dính đến những vị hoàng thân, những vị quan to đầu triều, chắc gì nhà vua đã ủng hộ ngài?

-Đúng, lúc đầu thì vậy. Nhưng sau này, khi ta thuyết phục vua, chỉ ra những tội lỗi và nguy hại của họ, nhà vua nghe theo ngay. Một minh quân là phải biết đặt quyền lợi của nhân dân và sự tồn vong của triều đại mình lên trên hết.

-Dạ, thời của ngài, làm minh quân có vẻ dễ. Vì vua nắm hết quyền, vua tự quyết... chứ nếu vua bị bề tôi thao túng thì...

-Thì ông ta không phải là minh quân nữa. Và triều đại của ông ta sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ. Dù có một Bao Công hay mười Bao Công, cũng vậy. Nền công lý, công bằng phải được xây dựng, duy trì thường xuyên trong bất kỳ triều đại nào. Nếu xã hội, triều đại nào còn nhiều án oan, nghĩa là xã hội đó còn chưa minh bạch, công lý, pháp luật chưa nghiêm minh, chưa chặt chẽ.

-Dạ, vậy làm thế nào để pháp luật nghiêm minh, công lý chặt chẽ?

-Trước hết, bề trên- Vua, quan, triều đình, phải làm gương cho thứ dân noi theo. "Thượng bất chính, hạ tắc loạn". Dù anh có đặt ra luật lệ nhiều tới đâu, nghiêm khắc tới đâu, mà người ở trên không công minh thì cũng... đổ vỡ thôi.

-Làm Bao Công, phá bao án oan khó giải, ngài thật tài tình. Ân nghĩa ngài lắm người nhớ. Nhưng oán thù ngài, không ít kẻ căm hận cho tới khi ở dưới suối vàng. Nếu được chọn, ngài còn muốn làm Bao Công không?

-Ta vẫn làm. Số phận do trời sinh mà. Vả lại chí khí của ta như vậy, muốn khác, e cũng khó.

-Dạ, con cảm ơn ngài!

Nguyễn Văn Thịnh

Comments (4) Posted to Chung 07/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Góc riêng tư

 

@Chú: Bài viết này tôi viết khá lâu, nay pót lên lại (có chỉnh sửa, cập nhật)như một cách hâm nóng lòng  yêu nghề- một nghề đứng về lẽ phải
Đạo và quyền của báo chí

*Viết nhân ngày quốc tế về tự do báo chí 03-5

Với tuổi đời và tuổi nghề, tôi mới chỉ là kẻ chập chững tập đi trong làng báo. Và thực tế, tôi chưa hề học qua một trường lớp báo chí chính quy nào. Kiến thức, kỹ năng về báo chí của tôi chủ yếu là học từ bậc đàn anh và tự học là chính. Nói nôm na là nghề dạy nghề. Vì vậy, nói những điều này, e là phô trương, thất lễ với bậc cao niên trong nghề, e là bị cho "vu đàm khoát luận", nói dân dã theo kiểu Nam bộ là... nổ. Thôi thì, "trót yêu là sự đã liều...", tôi mạo muội nói ra vài lời suy nghĩ về nghề báo sau những ngày tháng cầm bút.

Cùng với sự phát triển của nền văn minh nhân loại, báo chí hình thành và phát triển theo những đòi hỏi của nhu cầu tư tưởng, tinh thần của con người. Cho đến nay, theo chỗ tôi biết, các nhà lý luận báo chí vẫn chưa xác định được báo chí xuất hiện lần đầu tiên từ nước nào, châu Á, châu Âu?

Nhưng, có vẻ như, thuyết cho rằng sự ra đời của báo chí bắt nguồn từ châu Âu, sau sự ra đời của CNTB, đang thuyết phục hơn. Từ châu Âu, báo chí lan toả ra khắp thế giới và trở thành một loại hình không thể thiếu trong đời sống tinh thần của khá đông nhân loại.

Nói đến báo chí, tôi nghĩ về cái đạo của báo chí, đạo nghề nghiệp. Giống như nghề y có lời thề Hypocrat, nghề giáo có đạo làm thầy, tôn sư trọng đạo... Vậy nghề báo có đạo gì?

Tôi cho rằng: Đạo của Báo chí, trước tiên là tôn trọng sự thật, đấu tranh cho sự thật và sự công bằng, cho chân lý. Báo chí ra đời ban đầu chỉ để mang đến thông tin cho con người. Dần dà, nó đã trở thành một vũ khí, thành phương tiện... đấu tranh. Những người làm báo đúng nghĩa là những người đấu tranh cho chân lý, chính nghĩa, cho sự công bằng, cho sự thật. Đã có biết bao nhà báo đã ngã xuống vì mục đích cao đẹp đó của nghề nghiệp. Những tác phẩm báo chí lớn, vượt thời đại, chính là nhiững tác phẩm đấu tranh cho dân chủ, công lý, bất công, ghi lại sự thật. Từ: "Mười ngày rung chuyển thế giới" của Giôn Rít, "Kết cục" của Pôlêvôi...

Thế nhưng, tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó. Chuyện "con sâu làm rầu nồi canh" trong làng báo quốc tế và ở VN, không phải không có, thậm chí có không ít. Trung Quốc từng xảy ra chuyện phóng viên của một đài truyền hình địa phươngdựng lên bánh bao nhân bìa các- tông, chuyện dàn dựng ảnh báo chí... để đoạt giải. Ở  Nga, thậm chí tờ Phóng viên Mátcơva, còn dám dựng chuyện Tổng thống Putin sắp li dị vợ để cưới một siêu mẫu. Dĩ nhiên, sau chuyện đó, TBT tờ báo đã phải từ chức, tờ báo bị đóng cửa. Nga siết chặt hơn khi quyết định báo chí dựng chuyện sẽ bị đình bản. Như những lãnh vực khác trong cuộc sống, đôi lúc có trường hợp nhà báo chỉ là nạn nhân. Ở Đức, mấy chục năm trước, một phóng viên ảnh đã bị gài mua một cuốn hồi ký giả của Hít le. Kết cục, anh ta bị đuổi việc, bị phạt tù. Ở VN, từng xảy ra chuyện một số nhà báo và đóng giả tống tiền doanh nghiệp, móc ngoặc với giới tội phạm... Xét cho cùng, họ cũng chỉ là con người thôi.

Báo chí là thông tin, truyền thông. Nhưng nhìn nhận ở một khía cạnh nào đó, báo chí còn thể hiện tính dân chủ của đất nước đó, chính thể đó như thế nào. Bởi vì báo chí, phản ánh xã hội đương thời, không khí xã hội, nền quản lý của chính thể đó và ít nhiều phản ánh tư tưởng của người làm báo, tư tưởng của nhà cầm quyền.

Nhìn lại lịch sử sẽ thấy, dưới những chế độ hà khắc- thí dụ chế độ phát xít- báo chí và một số loại hình nghệ thuật... bị bóp nghẹt. Đơn giản, bởi vì dưới những chính thể hà khắc đó không cho phép con người tự do, có tư tưởng tự do hoặc chống đối lại chính thể, hay nền cai trị đương thời. trong những xã hội đó, nền tự do, dân chủ không còn đất sống. và lẽ dĩ nhiên,báo chí cũng cỉ là một công cụ, một cái loa của chính thể đó.

Và nói như thế thì có nghĩa rằng: Chỉ ở những xã hội văn minh, dân chủ, tự do... nền báo chí mới phát triển.

Ở phương Tây, có quan điểm cho rằng: Báo chí là quyền lực thứ tư- sau ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp. Và cũng có một số nhà báo- ra mặt hay trong lòng- thừa nhận, chứng tỏ quyền đó. Một lần, trong dịp 21-6, ngày Báo chí VN, tôi được mời xuống báo Bình Dương chơi. Trong cuộc nhậu hôm đó, một người hỏi TBT báo Bình Dương lúc đó là Tiến sĩ Huỳnh Ngọc Đáng (nay anh chuyển qua làm Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Bình Dương), Báo chí có phải là Đệ tứ quyền không? Anh Đáng trả lời: Đó là theo quan niệm của người phương Tây. Còn với nền báo chí cách mạng VN, báo chí không phải là Đệ tứ hay Đệ tam quyền gì hết.

Sau câu nói đó, có khá nhiều người vỗ tay. Tôi thì nghĩ: Dù- chính thể, hay những nhà quản lý đương thời- có thừa nhận báo chí là quyền lực thứ tư hay không, không quan trọng. Quan trọng là báo chí đã thể hiện được những gì và các nhà báo đã cống hiến được những gì cho nhân dân.

Đó mới là thứ quyền lực vững bền nhất. Và dù là kẻ vô danh, nhỏ nhoi tronh làng báo, tôi cũng cảm thấy tự hào với nghề của mình. Bởi lẽ tôi yêu nghề báo, dù đôi khi nó nhọc nhằn cay đắng.

Vinh quang nào cũng có cái giá của nó mà.

Nguyễn Văn Thịnh

Comments (0) Posted to Chung 07/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Xả Stress: Cổ tích thời @

 

Cổ tích thời @
Cái chết của hai chú muỗi



Tối hôm qua, đang ngủ mơ màng thì bỗng từ đâu, một con muỗi bổ nhào vào tôi như máy bay tiêm kích mà chích, hút máu ở đùi. Tôi điên tiết, dùng song chỉ (hai ngón tay) chộp ngay chú muỗi láo lếu định bụng "ngũ mã phanh thây" chú cho hả giận. Nào ngờ, chú ta, nói được tiếng người, van xin rối rít:
-Ôi, xin ân chủ tha mạng, tha mạng, tôi không ngờ ngài võ công lợi hại, sử dụng song chỉ siêu phàm đến vậy. Thật là núi Thái Sơn trước mắt mà không thấy lỡ phạm oai hùng! Mong ngài lương 5tình tha mạng.
Tôi hỏi:
-Vậy ngươi có gì đền đáp cho ta?
-Dạ, tôi là phận muỗi mòng, không có gì quý báu. Chỉ có vật này đáng gọi là quý. Xin được hiến ngài dùng.
Tôi hỏi:
-Vật gì?
Muỗi đáp:
-Dạ là một viên ngọc, nếu ngài ngậm vào miệng có thể nghe được tiếng nói của muông thú, cây cỏ, có thể đọc được ý nghĩ của mọi sinh vật. Viên ngọc này là của gia bảo mấy đời nhà tôi truyền lại. Nay vì tính mệnh của mình, tôi đành trao nó vào tay ngài. Hẳn là sẽ rất thú vị và bổ ích cho ngài.
-Ngươi nói có chắc không đó? Đừng hòng lừa ta. Nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ diệt hết cả họ muỗi nhà ngươi
-Dạ, tôi đâu dám lừa ngài. Đây, xin ngài hãy dùng thử. Nếu thấy hiệu nghiệm, ngài hãy thả tôi ra nghe?
Nói rồi, muỗi ta há mỏ, nhỏ ra một giọt li ti màu hồng lóng lánh. Tôi cầm lên, ngậm thử. Diệu kỳ thật, tôi nghe được tiếng con chó Mi Lô đang lầm rầm:
-Ngày mai làm sao để cua đổ được em Mi Lu xinh đẹp đây?
Ở đây, tôi xin mở ngoặc, Mi Lu là con chó cái khá đẹp của hàng xóm. Nghe xong lời tự sự của Mi Lô nhà tôi, tôi mừng quýnh. Vậy là tôi có bảo bối rồi. Phen này thì tha hồ tung hoành... Hi hi...
Dĩ nhiên, con muỗi được phóng thích cấp kỳ.

Trước khi bay, muỗi ta dặn:
-Ngài chứ lạm dụng viên ngọc quá. Hoặc nếu dùng nó vào chuyện bất minh, ngọc sẽ tự nhiên mất hết linh khí, trở nên vô dụng. Tôi dặn trước, kẻo sợ ngài lại trách tôi không nói.

Tối hôm sau, tôi đem viên ngọc ra thử nghiệm lần nữa. Tôi bỏ vào miệng, lắng nghe điều kỳ diệu. Vài giây sau, tiếng lá cây trò chuyện dạo này bị hít nhiều khí CO2 quá, bí thở, tiếng côn trùng tâm sự não nề: đất đai bị cày xới liên miên, thuốc hoá học đổ xuống vô tội vạ, e diệt vong hết... Thôi thì trăm điều tang tóc. Tôi là người nghe cũng chua xót và thấy mình... cũng có tội.

Ít phút sau, có một đàn muỗi bay qua tôi. Chắc là chúng đang đi kiếm ăn. Tôi nghe chúng trò chuyện thì thào. Một chị muỗi cất giọng the thé:
-Này, mọi người biết không, hôm qua nhà Mộc và nhà Bồ bị chết hai đứa con đó. Tội nghiệp!
Cả bọn nhao nhao:
-Làm sao mà hai đứa chết?
Chị muỗi kia ra vẻ rành chuyện:
-Thì hai đứa đang đi làm ăn, thấy một đám đánh nhau ở bên đường. Tò mò, chúng liền vào xem. Ai ngờ bị bọn giang hồi đó lầm tưởng là đồng bọn của bọn kia tới hỗ trợ nên chúng đâm chết.
Tiếng nhao nhao lại nổi lên, nửa tò mò, nửa thương hại:
-Thế à! Tội thật đó. Nhưng ai biểu xen vào chuyện thiên hạ làm chi cho thiệt thân?
-Thì vậy mới có chuyện chứ. Ai cũng an phận thủ thường như ai thì nói làm gì. Chỉ tội cho mẹ Mộc và mẹ Bồ, khóc hết nước mắt...

Tôi vừa nghe được đến đó thì có tiếng gọi đi nhậu của người bạn, vội vàng cất báu vật, đi nhậu ngay. Nếu có thời gian ở lại, biết đâu tôi đã nghe thêm được quá trời chuyện hay của đám muỗi này.

Nguyễn Văn Thịnh

Comments (2) Posted to Chung 07/16,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ viết cho mình

 



Thơ viết cho mình

Có lúc

"Có những phút ngã lòng

Tôi vịn câu thơ đứng dậy"

P.Q

Có lúc

thấy đời trống rỗng như cái chai không

Và lòng như mặt hồ câm lặng

Tôi chẳng biết mình đang sống

Đơn giản chỉ là tồn tại

Có lúc

Lòng như một ngõ hẻm chật chội tối tăm

Thấy mình nhợt nhạt như phố mùa đông

hoang hoải

Tôi chẳng biết làm gì

trước mênh mông của khoảng không bất tận đời người

Khi phía trước chỉ là một chân trời xa lạ

Điều gì đợi chờ, ai sẽ cùng đi?

Có lúc

giữa phố thị chen chúc

và dòng người đông như kiến

tôi chỉ nhìn thấy chính tôi

Có lúc

đối diện bóng mình trên tường

đối diện với cô đơn

và bóng tối

Tôi mượn thơ thắp sáng chính mình

06/2008
Nguyễn Văn Thịnh

Comments (2) Posted to Chung 07/14,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in

Thơ sưu tầm

 

Trương Nam Hương


Gửi Cần Thơ


Mấy lần hẹn bạn về chơi

Rượu Cần Thơ uống ngất trời thi ca

Lòng ta may quá chưa già

Cúi hôn sông Hậu qua tà áo em

Sóng dềnh chao chát hương đêm

Ta men thơ Lục Vân Tiên qua đò

Đưa tay định ngắt ngọn ngò

Chợt thương đứt ruộtcâu hò lấm trằng

Khi tình vướng lưới tình giăng

Gỡ ra sợ mất thăng bằng, đò ơi

Cho nên giữa khoảng khuyết bồi

Dòng sông mai mối muôn đời tình yêu

Nâng đêm thức với Ninh Kiều

Bến suông rượu rót đến nhiều chưa say

Bạn Cần Thơ có thơ đây

Sông văng vẳng hát thơ hay mới cần...

Comments (3) Posted to Chung 07/10,2009 Chỉnh sửa    Bản inBản in


Danh sách bạn bè

Hương Tràm  Đường về quê xa lắc lê thê...    Lâm Chiêu Đồng    Văn Công Hùng 
View All Friends

Live Chat

978D8XIZHPESGM9

Từ khóa quan trọng

Trang chính

Các chủ đề gần đây nhất

Các góp ý gần đây nhất


Lịch

Categories

liên kết cá nhân

Chung

Xuất bản tin

Trạng thái của blog